Thất Nương (Xuyên Việt Chi Tiền Duyên Ngộ) Quyển 3 - Chương 19. Thất Nương (Xuyên Việt Chi Tiền Duyên Ngộ) Giang Vạn Khoảnh lúc này mới hồi phục lại thần trí, quay đầu nhìn thấy ánh mắt sắc bén của Chí Hoàn vương gia, chân mềm nhũn quỳ rạp xuống đất.
sinh hoẠt liÊn chi ĐoÀn nhÂn kỶ niỆm 66 nĂm ngÀy truyỀn thỐng hỘi liÊn hiỆp thanh niÊn (lhtn) viỆt nam (15/10/1956-15/10/2022) Thứ ba - 18/10/2022 05:01 Tối ngày 15/10/2022, tại nhà văn hóa tổ dân phố Trần Phú, BCH Đoàn TNCS Hồ Chí Minh thị trấn Thiên Cầm phối hợp Chi đoàn Trần Phú
Chương 36. Chương trước Chương tiếp. Edit + Beta: Jeong. Đọc truyện vui vẻ nhé~~. —————————. Lại bị cự tuyệt ngoài cửa, Ôn Tín đã giận hư đầu. Giận Ôn Thần Húc thân là con cái lại bất kính với mình đương là thân cha, nhanh muốn cậu giúp mình biết rõ nguyên
XUYÊN VIỆT CHI MIỄN VI KỲ NAM Full. Đăng bởi: Quy_Quy. Tác giả: Bách Hoa Vũ Thể loại: nữ x nữ, xuyên không, cổ đại Việt Nam. Nhân vật chính: (Hoàn-Beta) Xuyên Thành Thư Ký Khổ Bức Trong Truyện Bá Tổng Full. Đăng bởi: Tomato0810. 221295 - 25893 -
Thất Nương (Xuyên Việt Chi Tiền Duyên Ngộ) Quyển 3 - Chương 13. Thất Nương (Xuyên Việt Chi Tiền Duyên Ngộ) Quyển 3 - Chương 13. Chương trước Chương tiếp . cứ như vậy rất có thể tinh thần nàng sẽ bế tắc, mà câu chuyện xưa này dù có là giả hay thật cũng đều khiến
d4leTs. *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để + Beta JeongĐọc truyện vui vẻ nhá~~~~—————-Bàng Trí đang ngồi trong viện thở dài vì sự tình lần này, đột nhiên thấy một người nhảy tường đột nhập vào.– Nhậm Giai Lâm!Hắn chịu kinh hách nhảy dựng lên, theo phản xạ hô một được tiếng la lớn như vậy, Nhậm Giai Lâm nhanh chóng chạy từ trong sương phòng ra, chờ nhìn thấy người đột nhập vào trong sân phòng bị liền buông đến nhìn y một cái, sau đó đi về phía Bàng Trí.– Ngươi là ai a? Đừng có tới đây!Không chú ý đến tầm mắt giao lưu hai người, Bàng Trí chỉ cảm thấy ban ngày ban mặt mấy người mặc quần áo đen thì không phải người tốt, đã mặc đồ đen còn đột nhập vào sân nhà người khác càng chắn chắn không phải người tốt!Thấy hắn nhảy cẳng lên chạy ra phía sau mình, Nhậm Giai Lâm cảm thấy hắn mỗi ngày chắc đều chạy vòng quanh sân, ít nhất tốc độ này cũng do đó luyện đến thấy hắn núp, thần sắc cũng không biến chuyển, dừng lại bước chân nói– Ôn thiếu gia đã không có việc gì, tạm thời sẽ không trở về, ngươi về nhà mình trước gọn, súc tích truyền đạt lời nói xong, người đến mặt vô biểu tình nhìn hắn.– Nguyên lai là truyền lời a, sao ngươi không nói sớm!Bàng Trí từ phía sau Nhậm Giai Lâm đi ra, vốn đang muốn hỏi tình huống cụ thể của Ôn Thần Húc, nhưng thấy vẻ mặt người trước mặt tức khắc liền thu lại tâm sao biết cậu không có việc gì là được rồi.– Ta biết rồi, ngươi đi đi!Bàng Trí xua xua tay nói.– Ta đưa ngươi trở đến biết Ôn Thần Húc tạm thời không trở về, vậy Bàng Trí tự nhiên cũng phải chuẩn bị về nhà, bất quá hắn lại cảm thấy không cần thiết để người đưa đi, càng không phải nói người mang vẻ mặt như mình thiếu tiền hắn đưa đi.– Ta đợi lát nữa sẽ tự về. Không cần ngươi phải đưa ta nọ không nói chuyện cũng không rời đi chỉ lẳng lặng nhìn Giai Lâm đứng một bên ho khan khiến cho Bàng Trí chú ý sau đó nói thầm bên tai hắn– Người này chỉ làm theo mệnh lệnh, không đưa ngươi về hắn chắc chắn sẽ không đi. Ngươi vẫn là nên nhanh chóng đi theo hắn đi, bằng không, đợi lát nữa hắn động thủ đích thân xách ngươi về vậy thì rất mất mặt.– Vậy không phải là ép mua ép bán sao?Bàng Trí nhịn không được nói thầm một câu, nhưng nghĩ đây là người bên cạnh Hoàng đế, chỉ có thể thỏa đến đây hắn chỉ mang theo một bao vải xiêm y, sau khi gầy đi mấy cái xiêm y đó cũng mặc không vừa, bởi vậy Bàng Trí cũng không có đồ gì muốn mang theo.– Đi thôi đi lẽ liếc người kia một cái, Bàng Trí đi qua nọ thấy hắn lại đây, xách hắn lên vạt áo sau đó nhảy tường rời lầm không vậy ba! Chủ động cùng hắn rời đi rồi vậy sao vẫn xách mình đi?Bàng Trí trong lòng khó chịu, nhưng mà bị hắn xách phóng qua một tòa nhà rồi một tòa nhà, cũng không dám biểu lộ bất mãn trong của người nọ còn đang vòng ở phía dưới, không thể không cúi đầu. Nếu đột nhiên mở miệng, có khi người nọ sợ tới mức đem hắn ném xuống thì toi thế, tuy Bàng Trí đang mắng trong lòng, nhưng dọc theo đường đi vẫn duy trì miệng răng cưa11 Miệng bị kéo khóa á. Ai xem Tom and Jerry thì rõ cảm thấy hắn có chút nặng, nhưng dọc đường vẫn an phận nên rất vừa lòng, an toàn đến đích, cũng chính là phía sau cửa lớn Bàng phủ, động tác mềm nhẹ buông người đó, hắn may mắn chứng kiến được cái gì gọi là lật mặt như lật cuộc đã đến nơi còn là địa bàn nhà mình, Bàng Trí duỗi tay sửa sang lại quần áo, lé mắt nhìn người nọ nói– Kêu ngươi đưa ta trở về là xách ta đi sao? Đầu óc ngươi có bệnh à? Không đúng, đầu óc dù có bệnh nhưng vẫn có não, cũng không phải vội vàng đi đầu thai, ngươi không thể đi đường bình thường chút được sao? Ngươi thích đi trên nóc nhà, nhưng tiểu gia đây không thích. Hơn nữa, trời còn đang sáng rõ mà còn nhảy loạn trên nóc nhà người ta, không nói đến nếu dẫm hư nóc nhà người ta còn phải bồi tiền, lỡ bị người qua đường hiểu nhầm là phi tặc thì sao, thì, sao?Đem tất cả sợ hãi lúc nãy trên đường phát tiết ra, Bàng Trí liếc hắn hừ một tiếng, xoay người đi gõ hắn nói bla bla, nhìn thấy hắn vào phủ, hắc y nhân lúc này mới tự tại chỗ biến nói đến việc Bàng đại nhân không biết có bao nhiêu cao hứng nhìn nhi tử nhà mình chỉ mất một tháng công phu cư nhiên thực sự gầy xuống, tại Ôn phủ, mẫu tử ba người Liên phu nhân còn đang suy nghĩ biện pháp tiến vào sân viện Ôn Thần Húc, nhưng mà có Nhậm Giai Lâm và Lục Diệc ở đó, chớ nói bọn họ không dám xông vào, chính là nếu xông vào thì cũng không giống như sấm mà tiến vào.– Nương, như vậy cũng không phải là biện pháp, không bằng nói cho cha biết luôn không nghĩ ra cách vào được, Ôn Thần Lễ có chút lo lắng tình huống bên trong đồng thời có chút không vui.– Con không tin cha ruột đến muốn xem nhi tử, hai con chó trông cửa kia còn có thể không cho!Biện pháp này tính ra cũng tốt, bất quá phía trước đã chuẩn bị tốt chờ người chết thì trực tiếp truyền lời đồn ra phủi sạch quan hệ bọn họ, hiện giờ nếu kéo lão gia vào, nếu như tiến vào mà người không chết thì có chút phiền phu nhân tính toán một hồi, cảm thấy chính mình như gió thổi bên tai mười mấy năm, lão gia khẳng định không để bụng đứa con vợ cả kia, so với con của vợ cả, hắn khẳng định tin tưởng mẫu tử bọn họ hơn, vì thế gật đầu đồng ý.– Vậy con liền đi đến cha con…… Thôi, vẫn là ta tự đi một chuyến phu nhân nghĩ nghĩ vẫn là tự mình Tín sau khi nghe xong, cũng không thể không để bụng, rốt cuộc việc rớt xuống nước còn nghiêm trọng hơn so với việc bị phế đi đôi chân gì trong lòng Ôn Tín, đứa con này chính là một đứa không nên thân, lúc trước ỷ vào cữu cữu là tướng quân ở kinh thành làm xằng làm bậy lúc đó hắn cũng đã nhìn không thuận mắt, hiện giờ bởi vì cứu giá mà bị tàn phế còn chưa mang lại cho nhà này cái gì, hắn càng tình nguyện không có đứa con trai mà, có Liên phu nhân ở đây khuyên dỗ, hắn vẫn đáp ứng đi của Ôn Thần Húc ở phía tây Ôn phủ, từ sân trong nhìn đến có thể thấy một mặt tường sau đó là một cái ngõ nhỏ liền có thể biết vị trí này có bao nhiêu vắng được một nửa, Ôn Tín liền có chút mất kiên nhẫn. – Nghịch tử này, suốt ngày không làm người ta bớt lo!Liên phu nhân hảo ngôn hảo ngữ khuyên, mới cùng hắn đi đến trước viện.– Cha. – Gặp qua cha!Ôn Thần Lễ và Ôn Thần Dật đã chờ ở đó nhìn thấy bọn họ tới, tiến lên bọn họ, biểu tình Ôn Tín tốt lên không ít.– Các ngươi như thế nào cũng ở đây?– Nghe nói nhị đệ bị rớt xuống nước, nên muốn đến đây nhìn Thần Dật rằng bản thân không thích đứa con thứ hai này, nhưng đối với đại nhi tử hữu ái huynh đệ Ôn Tín vẫn thật vừa lòng gật gật quá, lúc phát hiện cửa viện đóng chặt, mặt hắn không khỏi hạ xuống.– Ban ngày ban mặt đóng cửa cái gì? Đây tính không cho ta vào sao?– Đúng vậy đó cha, chúng ta hảo tâm đến xem huynh ấy, hắn cũng không thèm mở Thần Lễ nhịn không được nói.– Không ra gì!Ôn Tín mắng một tiếng, ngay sau đó bảo tùy tùng của mình đi gõ cửa.– Thịch thịch thịch, thịch thịch thịch, thịch thịch thịch……Gõ một hồi, một chút động tĩnh cũng không có, tùy tùng quay đầu nhìn về phía Ôn Tín.– Tiếp tục gõ!Nửa ngày sau, bên trong cánh cửa như cũ vẫn không phản ứng, Ôn Tín đen mặt nói– Nghịch tử, ai cho ngươi lá gan dám đem cha ngươi nhốt ngoài cửa hả?Bên trong, Nhậm Giai Lâm và Lục Diệc nghe được âm thanh, không khỏi nhíu nhíu người di nương linh tinh gì đó thì không sao, nhưng nếu thân cha đến cũng không mở cửa, truyền ra ngoài chỉ sợ đối với thanh danh Ôn Thần Húc không tốt. Bất quá, Ôn Thần Húc lúc này cũng không có trong viện, mặc kệ như thế nào cũng không thể mở cửa bên ngoài đương cha càng nói càng không khách khí, Nhậm Giai Lâm ngay từ đầu có chút cạn lời, chờ đến lúc sau lại có chút hỏa khí. Có cha ruột như vậy sao? Nhi tử cũng không phải là nhặt được, bị rớt xuống nước cũng không nói lời nào quan tâm, còn đứng ở nơi đó mắng. Nếu người thật sự có trong sân, nghe hắn kì cục nói xong, còn không phải đi nhảy xuống nước lần nữa!Trong lúc Ôn Tín đứng trước viện mắng cậu cho rằng cậu là đồ bất hiếu, giờ Tý, quản gia đột nhiên chạy đến.– Lão gia, không tốt…. Hình Bộ Thượng thư đến gia còn chưa chạy đến, thanh âm đã truyền được hai chữ Hình Bộ, Ôn Tín trong lòng nhảy dựng, bắt đầu nỗ lực hồi tưởng gần nhất đây bản thân có phạm phải chuyện gì không.– Sao lại thế này?Suy nghĩ nửa ngày cũng không tìm được manh mối, hắn nhìn về phía quản gia đang thở hổn hển gia còn chưa kịp trả lời hắn không biết, người Hình Bộ cũng đã tới nơi này.– Vị đại nhân này, không biết đến đây có chuyện gì?Thấy bọn họ thế nhưng trực tiếp đi vào trong phủ, Ôn Tín trong lòng cảm thấy không tốt, lại miễn cưỡng duy trì trấn định tiến lên cầm đầu còn chưa liếc nhìn mặt hắn một cái, tầm mắt từ một bên liền đảo qua trên người mẫu tử ba người, liếc thẳng về phía sau vung tay lên.– Mang đợi người Ôn phủ kịp phản ứng, mẫu tử ba người Liên phu nhân đã bị bắt lấy.– Các ngươi đây là muốn làm gì? Mau buông ra!Liên phu nhân kinh hoảng lên, nhìn về phía Ôn Tín la “Lão gia!”Từ bỏ Ôn Thần Dật còn trấn định một chút, Ôn Thần Lễ chưa từng gặp qua cảnh tượng như vậy cũng sợ hãi liên tục kêu cha gọi thấy bọn họ phải bị mang đi, Ôn Tín nhanh chóng lấy lại tinh thần đi lên phía trước chắn, ngoài mạnh trong yếu nói– Không biết đại nhân đây là có ý gì, người nhà Ôn mỗ đây đã phạm phải chuyện gì mà bị ngài tùy ý tróc đến lời nhắc nhở của quan trên, không cần khách khí với người Ôn gia, vị đại nhân kia nhìn hắn cười lạnh, ngay sau đó lạnh lùng nói– Mang đi!Thấy hắn hoàn toàn không đem mình vào trong mắt, thái độ còn rất kiên quyết, Ôn Tín không khỏi sợ tột cùng chuyện này là sao?– Vị đại nhân này, bắt người cũng liền thôi, thỉnh ngươi tốt xấu gì cũng đem nguyên nhân nói cho ta bọn họ đi ra ngoài, Ôn Tín nhanh đuổi theo cầm một chồng ngân phiếu muốn nhét vào tay bọn hắn.– Ôn đại nhân đây là muốn đút lót sao?Người nọ giơ ngân phiếu trong tay lên, ngay sau đó nói– Chứng cứ tội phạm ở đây, tiền mỗ sẽ mang đi, Ôn đại nhân tự giải quyết cho tốt!Rõ ràng hắn nói chính là “Tự giải quyết cho tốt” nhưng Ôn Tín nghe vào lại như nhắc nhở chính mình sớm hay muốn bản thân cũng sẽ bị bắt, hắn lúc này mới thực sự sợ hãi, không dám ngăn cản nữa, hai mắt vô thần nhìn bọn họ rời phu nhân và Ôn Thần Lễ thấy thực sự mình sẽ bị mang đi, không khỏi vội vàng hô lên, rất nhanh đã bị bịt biết sự tình mới khiến người ta sợ hãi, Ôn Tín không biết nguyên nhân ba người bị bắt đi, trong lòng tràn đầy lo lắng có phải tiếp theo chính mình cũng bị bắt đi hay lắng đề phòng một hồi, Ôn Tín run rẩy hai chân đi đến viện Ôn lão phu nhân, muốn tìm người ra chủ khi nhìn thấy Ôn lão phu nhân, Ôn Tín tốt xấu gì cũng không run lên nữa. Nhưng mà, sau khi Ôn lão phu nhân an ủi hắn xong, trừ bỏ phái người đi ra ngoài hỏi thăm thì cũng không có biện pháp gì hiện người bên ngoài đã đi hết rồi, trong sân một lần nữa thanh tĩnh, Nhậm Giai Lâm vừa lòng quay về phòng.—-0—-Hoàng Phúc An nhắc nhở, Sở Thịnh Thần buông bút, phân phó người đưa cơm trưa đưa đến thiên điện, bản thân thì đến cả phi tử của Tiên đế đều đã dời ra khỏi cung, mà Sở Thịnh Thần bởi vì vị tiểu thư đính thân kia ngoài ý muốn qua đời, sau đó hoàng huynh và phụ hoàng trước sau qua đời cũng không cưới thêm phi tử. Cũng may còn chưa hết hiếu kì ba năm Tiên đế, hắn lại mới vừa qua tuổi nhược quán, cho nên cả triều trên dưới cũng không cung không có phi tử tự nhiên cũng không có Hoàng tử khác, cho nên từ trước đến nay, Sở Duệ rất cô đơn. Bởi vậy, lúc có Ôn Thần Húc ở đây còn sẽ bồi bé chơi, một buổi sáng này tâm tình của bé thực chơi của Sở Duệ đều là khóa Khổng Minh2, tứ khả quanchắc cờ cà rô dạng đính hạt linh tinh, Ôn Thần Húc đối với mấy thứ này rất mới mẻ, cho nên cũng rất nguyện ý chơi cùng bé.2 Khóa Khổng Minh nè. Mình thích sưu tập mấy thứ này lắm ýChờ đến khi chơi chán rồi, Sở Duệ liền nhớ đến quyển sách kia, lại lôi kéo cậu cùng nhau vẽ thế, lúc Sở Thịnh Thần tiến vào, liền nghe âm thanh cười ha hả của cháu trai nhà mình.– Lão hổ béo như vậy mới không phải lão hổ đâu….Hai người, một người ngồi vào bàn, một người đứng ở phía trước ghé lên bàn, lúc Sở Thịnh Thần ý bảo người trong điện im lặng, liền vòng đến phía sau Ôn Thần giấy trên bàn vẽ rất nhiều con vật, một con sói đứng bằng hai chân, gấu mặc quần áo, còn có lão hổ bụ bẫm, xem đến Sở Thịnh Thần nhịn không được câu môi lên.– Không phải là lão hổ vậy sao ngươi lại kêu là lão hổ?Ôn Thần Húc cậu nói vòng có chút choáng, Sở Duệ nói– Dù sao thì béo như vậy mới không phải, nếu không thì ngươi vẽ đơn giản thôi, vẽ gà con cũng Thần Húc không cùng bé cãi cọ, vài nét bút liền vẽ ra một con gà con ngây thơ chất phác trên đỉnh đầu còn có vài sợi thoáng qua, Sở Duệ che miệng cười, lúc này mới thấy được người đối diện.– Hoàng thúc!Buông tay kêu một tiếng, Sở Duệ nửa ghé lên trên bàn đứng thẳng người dĩ cho rằng bé nói giỡn, nhưng theo tầm mắt bé nhìn qua, Ôn Thần Húc cũng thấy được không biết hắn đã đứng đó từ lúc nào.– Ngươi đến đây khi nào?– Vừa đến một Hoàng thúc mỗi ngày đều rất bận Sở Duệ nhìn lướt qua đồng hồ cát trong điện, vẻ mặt quả nhiên như thế nói– Phải dùng cơm vậy, Ôn Thần Húc thả bút xuống, lôi kéo Sở Duệ nói– Chúng ta nhanh rửa tay rằng không rõ vì cái gì không chờ người mang nước đến giúp họ rửa mà muốn đích thân đi, Sở Duệ vẫn là mặc cậu lôi kéo cùng nhau đến một cái bồn rửa tay ở trong bồn so với tay mình còn lớn hơn nhiều, Sở Duệ nhịn không được đem tay chính mình đè lên tay cậu. Ôn Thần Húc mặc bé đè một hồi đem tay rút ra, ai ngờ bé lại chơi Thịnh Thần mỉm cười nhìn bọn họ, thấy Sở Duệ nháo quá mức đến nước đều muốn tràn ra ngoài mới nhắc nhở một khi ba người dùng xong cơm trưa, Sở Duệ còn nhớ đến bức vẽ phía trước, liền thúc giục Ôn Thần Húc đến chặt bút cầm một tờ giấy khác vẽ một đàn con gà con đang mổ thóc trên đó, Sở Duệ đưa cho cậu nói– Ngươi xem đây mới là gà con, ngươi vẽ quá Thần Húc tiếp nhận vừa thấy, phát hiện bé vẽ khá tốt không khỏi khen nói– Vẽ thực sự rất lòng đắc ý, Sở Duệ ưỡn ngực nói– Sư phó dạy ta rất lợi hại vẽ gì cũng rất giống, nhất định sư phó dạy ngươi cũng không tồi, ngươi xem ta vẽ tốt thế Thần Húc còn chưa nói gì, Sở Thịnh Thần đã nói– Nếu biết sư phó dạy ngươi rất lợi hại thì phải học cho tốt, đừng lại một tháng sau chỉ biết vẽ một bộ nhập môn tiểu kê vạch rõ ngọn ngành, Sở Duệ”…………..”END CHAPTER 34
Edit + Beta JeongĐọc truyện vui vẻ nhé~~—————————Lại bị cự tuyệt ngoài cửa, Ôn Tín đã giận hư đầu. Giận Ôn Thần Húc thân là con cái lại bất kính với mình đương là thân cha, nhanh muốn cậu giúp mình biết rõ nguyên nhân Hình Bộ đột nhiên lại đây bắt lòng ngùn ngụt hỏa khí, ngay sau đó Ôn Tín phân phó hạ nhân đem cửa phá ra.– Ta muốn nhìn xem đứa bất hiếu đó trốn bên trong để làm cái gì!Nghe ngoại viện truyền đến từng trận âm thanh đập cửa đông đông đông, Nhậm Giai Lâm sắc mặt không tốt trực tiếp nhảy tường ra, người bên ngoài còn chưa phát hiện ra hắn thì hắn đã thành thạo đem đống hạ nhân đánh ngã hết.– Ngươi đây là ý gì?Có lẽ bởi vì sự tình gần nhất, mặc dù nhớ rõ thân phận của hắn nhưng khẩu khí của Ôn Tín cũng không tốt lên.– Mặc dù ngươi đến từ hoàng cung, nhưng không có tư cách ở Ôn gia ta tùy ý đả thương người khác!– Chúng ta bất quá cũng chỉ là nghe lệnh hành sự, Ôn đại nhân một hai phải kiên quyết xông vào ta cũng chỉ có thể không khách Nhậm Giai Lâm tùy mơ hồ, nhưng nếu cẩn thận ngẫm lại hiển nhiên sẽ hiểu được “nghe lệnh” này ý chỉ nghe lệnh của ai.– Ngươi……Thấy Ôn Tín chỉ vào mình còn muốn nói gì đó, Nhậm Giai Lâm không kiên nhẫn trực tiếp rút đao ngang hông quang chợt lóe, mới vừa tung một hồi công phu, cây cổ thụ bên cạnh liền đổ Tín bị động tác uy hiếp của hắn làm tức đến phát run, cũng không dám tiếp tục quậy nữa, lưu lại một câu “Có bản lĩnh thì vĩnh viễn đừng mở cửa, tên bất hiếu kia vĩnh viễn cũng đừng đi ra” rồi đen mặt xoay người rời khi rời đi một hồi, Ôn Tín quăng cái ly trong tay, cơn giận chưa tiêu tán phân phó quản gia sau này không cần chuẩn bị thức ăn, đồ dùng cho Tây viện tại trong viện mình bình phục tâm tình, Ôn Tín nghĩ nghĩ cảm thấy bản thân không thể ngồi yên chờ chết, vì thế lại phân phó quản gia chuẩn bị ngân phiếu, mang người ra ngoài lôi kéo quan mà, khi hắn đi lôi kéo quan hệ nửa tháng, bạc cũng một bút một bút đưa đi, thì đột nhiên lại nghe tùy tùng vẻ mặt kinh hoảng nói cho hắn——– Lão gia, không tốt, Liên phu nhân cùng hai vị thiếu gia bị phán lưu đày giờ đã bị áp ra khỏi thành!Đang đứng ở cửa lớn chuẩn bị ra ngoài nghe ngóng tin tức, Ôn Tín lập tức rối loạn tâm thần, bước chân hụt một cái liền ngã xuống từng bậc thang.– Lão gia!Tùy tùng kia cùng thủ vệ khi phản ứng lại chạy nhanh xuống, hắn đã ngã xuống dưới đầu còn nặng nề đập vào sư tử đá, hai mắt vừa trợn đã ngất phu nhân vẫn luôn chờ đến lúc thẩm vấn mình sẽ ôm hết tội trạng vào người nhưng không thể nào nghĩ đến, đợi nửa tháng bọn họ trực tiếp bị áp ra khỏi thành, nói lưu thời điểm này, Ôn Thần Dật cũng khó có thể duy trì bình tĩnh, nhưng mà vô luận bọn họ quậy như thế nào vẫn bị người cường ngạnh mang ra khỏi phu nhân vẫn mang một tia hi vọng cuối cùng chờ Ôn Tín tới cứu bọn họ, chỉ đem hai hài tử về cũng tốt rồi, nhưng chung quy vẫn thất khi nguyên nhân tiểu thiếp của Ôn gia và con thiếp thấp bị lưu đày truyền ra, bá tánh trong kinh thành nghe náo nhiệt cũng mắng vài câu, mà mấy người quan lại cảm thấy ba người họ dám cả gan làm loạn đồng thời sôi nổi lấy việc này làm cảnh luận như thế nào, sau khi chuyện này qua đi, Ôn Tín leo lên nhi nữ nhà võ quan mới chuyển từ thương trường sang quan trường đến giờ, nếu không có gì ngoài ý muốn thì đây chắc chắn là kết thúc con đường quan trường của người trong kinh thành đều nhìn Ôn gia mà cười, lại có một người ngoại lệ, người này chính là Lý đại nhân. Chỉ cần nghĩ đến nếu sự tình này xử lý không tốt, chính hắn cũng biến thành trò cười, nơi nào còn có tâm tình nhìn người ta cười cợt nói đến việc Lý đại nhân vốn là người chính trực, hiện giờ còn vì bản thân sau này có thể trụ lại một vị trí nhỏ ở Kim Loan điện, cho nên càng đốc xúc người Hình Bộ tra sự tình dùng đến mười vạn phận nghiêm này xem như Hoàng thượng gián tiếp phân phó, người Hình Bộ đương nhiên không dám làm có lệ, hơn nữa Hình Bộ Thượng thư thấy việc này có liên quan đến Ôn Thần Húc thì trực tiếp gõ người phía dưới một tháng trước, tế tửu Quốc Tử Giám và Lý đại nhân trên triều cáo trạng kết quả lại không làm gì được gã, cảnh này khiến Lưu Bảo Tử đắc ý đồng thời hành sự không càng không cố vì gã tự đại, căn bản là không nghĩ tới đem chuyện này dọn sạch sẽ từ đầu đến đuôi, cho nên nếu tra rõ ràng lời đồn đãi này, không nói đến việc có trăm ngàn chỗ hở, nhưng cũng có thể tra không ít lỗ hổng câu này làm mình cảm thấy sao sao ý nhưng mà vẫn không biết nên edit sao cho hợp.Mười ngày sau, có chứng cứ rõ ràng, kết quả điều tra ra cũng hoàn chỉnh, hài tử chết trong bụng nữ tử hiếu kỳ kia là của Lưu Bảo Tử, lời đồn ban đầu là từ hẻm nhỏ trong Lưu phủ truyền ra, một thi hai mệnh kia không phải là do tự sát mà là bị tùy tùng bên người Lưu Bảo Tử giết thấy kết quả, Lý đại nhân lập tức nổi ở dưới chân thiên tử, thế nhưng còn có loại thảo dân coi thường mạng sống người khác!Nhân tiện vùn vụt điều tra thêm không ít chuyện tốt lúc trước của Lưu Bảo Tử, Lý đại nhân trực tiếp bảo người Hình Bộ tróc nã phía dưới nghĩ đến thân phận của Lưu Bảo Tử, trong lòng ít nhiều có chút băn bọn họ cọ tới cọ lui, lúc Lý đại nhân hỏi nguyên nhân xong, thần sắc lộ ra chút kinh thường.– Các ngươi chỉ cần lo bắt người, có việc gì bản quan tự mình gánh chịu!Quan hệ của Lưu Bảo Tử kia miễn cưỡng xem như biểu đệ của Hoàng đệ, nhưng thực tế dù quăng tám sào cũng không thân thích, hơn nữa cha gã tốt xấu gì cũng là quan tam phẩm, bình hường mọi người đều cấp cho gã chút mặt mũi, hiện giờ nếu Hoàng thượng hỏi đến, nơi nào còn lo lắng thân phận của gã Bảo Tử đang đi trên phố dạo vui vẻ đột nhiên bị người đến bắt, toàn bộ người của Lưu Bảo Tử đều ngơ ngẩn, thẳng đến khi bị mang vào nhà lao mới phản ứng lại bắt đầu giãy giụa.– Các ngươi biết ta là ai không, sao dám tùy tiện bắt ta? Mau buông ta ra……– Bắt chính là ngươi, nếu còn quậy thì đừng mong ta khách khí với ngươi!Nhìn bộ dáng kiêu ngạo của gã, hai người áp giải gã lạnh lùng trông giữ đại lao Hình Bộ đều mang theo vài phần sát khí, bị bọn họ trừng, Lưu Bảo Tử thật đúng là không dám kêu gã nháy mắt biến thành chim cút, hai người kia càng coi thường loại người chỉ biết làm xằng làm bậy như gã, luôn ỷ thế hiếp người lại căn bản không có can đảm, quả thực là ăn chơi trác lâm triều, chờ mấy đồng liêu khác tấu xong, Lý đại nhân liền vẻ mặt chính khí tiến lên đem chân tướng bản thân cùng Hình Bộ tra ra tấu văn võ trong triều phần lớn đều biết Lưu đại nhân có loại nhi tử hỗn đản, nhưng lại không nghĩ rằng gã có thể to gan lớn mật như vậy, dám làm ra nhiều chuyện xằng bậy đến cứ vô cùng xác thực, Lưu đại nhân mịt mờ oán hận trừng Lý đại nhân đang ở giữa điện, không những không dám cầu tình cho nhi tử, ngược lại còn quỳ xuống thỉnh tội.– Thần vô phương dạy con a, một lòng vì triều bận rộn lại không biết trong nhà còn có một nghiệt tử như vậy, thỉnh Hoàng thượng trách phạt!Theo ý của Lưu đại nhân, bản thân không cãi lại còn thỉnh tội, Hoàng thượng nhiều nhất cũng chỉ phạt một chút bổng lộc rồi liền qua. Về phần nhi tử, đợi sau khi hắn trở về phát lực, có thể bảo liền bảo, không thể bảo thì chẳng còn biện pháp mà, Sở Thịnh Thần ngồi trên long ỷ thờ ơ lạnh nhạt nhìn, cũng nhìn ra được hối hận của hắn cũng chỉ ở mặt nói nhi tử bản thân làm cái gì, hắn thân là đương cha nói hoàn toàn không biết, Sở Thịnh Thần không tin, nếu hắn đã biết nhi tử làm ra chuyện như vậy còn dung túng, loại người này tự nhiên cũng không thể ở trong triều tiếp tục nằm ở vị trí cao. Đổi góc độ, nếu tính cả hắn và toàn bộ người trong phủ thật không biết mấy chuyện tốt mà nhi tử làm ra, vậy loại quan tai như gỗ mục không thông như vậy còn giữ lại trên triều có tác dụng gì?– Nếu Lưu đại nhân bởi vì quá bận mà không dạy dỗ nhi tử, vậy từ hôm nay trở đi hàng làm triều tán đại phu朝散大夫, ở nhà đóng cửa ăn năn một năm hảo hảo dạy dỗ nhi tử khác bản thân từ quan tam phẩm biếm thành quan ngũ phẩm, lâm triều cũng không có tư cách tham dự, chân Lưu đại nhân mềm nhũn, thiếu chút nữa quỳ không được ngã ra mà, dù trong lòng nhỏ đầy máu, hắn cũng không thể không đánh tinh thần lên lĩnh chỉ tạ người khác nhìn vào sắc mặt trắng bệch của hắn, biên độ nhỏ mà lắc lắc biết hôm nay hà tất gì lúc trước lại làm?Đồng thời nghiền ngẫm ý của Hoàng thượng là cảnh tỉnh họ, trong lòng văn võ bá quan trong triều quyết định, trở về xách nhi tử, tổn tử ra gõ một phen.– Về việc của Lưu Bảo Tử, liền để Hình Bộ xử trí.– Vâng!Hình Bộ Thượng thư tiến lên lĩnh mệnhNhững người khác không nói gì, chỉ có một có lão đại nhân tóc đã che kín sương trắng mắt đã sớm ướt át. Nếu không cố kỵ bây giờ còn đang lâm triều, chỉ sợ lão có thể vừa khóc vừa cười ra bên cạnh phát hiện biểu tình vị lão đại nhân có chút khó hiểu, chờ nhớ đến lúc trước lão từng bởi vì cháu gái chết mà cáo trạng Lưu Bảo Tử trên triều, trong lòng không khỏi thở dài một tiếng, ngay sau đó khẽ nghiêng sườn mặt, tốt xấu gì hắn cũng phải che đậy một chút miễn bị người khác chỉ ra là ngự tiền thất khi hạ triều, vị lão đại nhân kia nhìn Lý đại nhân hành lễ thật sâu, sau đó không đợi hắn đến đỡ lên đã nhanh chóng rời bước ra đại điện, trong nháy mắt lão lệ tung dù đầu sỏ gây tội đã gặp báo ứng, nhưng người chết thì không thể sống lại được theo bóng dáng lão biến mất, Lý đại nhân trong lòng hụt hẫng.——0——-Gần đây Sở Thịnh Thần có dưỡng thành một thói quen, hạ triều xong phải đi một chuyến đến tẩm cung thiên điện rồi mới trở về xử lí chính sự. Hôm nay lại có việc muốn truyền mấy vị đại nhân vào tham thảo, cho nên liền trực tiếp đi Ngự Thư thiên điện Tử Thần cung, Sở Duệ lôi kéo Ôn Thần Húc muốn cậu đến tẩm điện của mình đến, tất cả trẻ con đều thích bắt chước, vì thế lúc trước không có Ôn Thần Húc ở đây, bé vô thức bắt chước Hoàng thúc của mình, rõ ràng tuổi vẫn còn nhỏ nhưng lại luôn nỗ lực xụ mặt. Hiện tại thì ở cùng Ôn Thần Húc, bé lại khôi phục bản tính của tiểu hài tử, trở nên yêu cười mê chơi không ít.– Không được, Huyên Nghiêu đã nói không thể rời khỏi Tử Thần Thần Húc không muốn cho hắn thêm phiền toái, vì thế lắc đầu cự tuyệt.– Nhưng Hoàng thúc không ở đây, chúng ta rất nhanh sẽ trở lại người không biết được Duệ nói.– Chỉ cần hắn muốn, sự tình trong hoàng cung hắn đều sẽ Thần Húc nói xong, lại chỉ vào xe lăn của mình tiếp tục nói– Hơn nữa, ta đang ngồi xe lăn rất dễ thấy được.– Sự tình trong hoàng cung Hoàng thúc đều biết?Sở Duệ bị lời nói vừa rồi của cậu làm cho kinh lúc bé ở tẩm điện của mình Hoàng thúc đều sẽ biết sao?Dù sao Ôn Thần Húc cảm thấy như vậy, vì thế ra vẻ đương nhiên gật đầu. Lại nhìn thấy biểu tình của bé liền biết khẳng định bé lén lúc làm chuyện tốt gì rồi, vì vậy Ôn Thần Húc nói– Ngươi đã làm gì?Sở Duệ lắc mạnh đầu không muốn bé không tiếp tục chuyện kêu mình ra khỏi Tử Thần cung, Ôn Thần Húc cũng không truy vấn hôm nay thời tiết không tồi, Ôn Thần Húc liền đề nghị đến hoa viên ngồi, Sở Duệ không ý kiến, hai người liền đi đến hoa trong đình hoa viên, hai người ăn điểm tâm trên bàn, Sở Duệ đột nhiên hỏi ngoài hoàng cung có hình dáng bé tò mò, Ôn Thần Húc liền đem những thứ mình nhìn thấy ở kinh thành kể ra cho bé thực, đối với Ôn Thần Húc mà nói, kinh thành cổ kính này cũng là một địa phương mới mẻ, mỗi lần ra ngoài dạo cậu đều nhìn thấy không ít thứ thú vị. Đáng tiếc, mấy thứ này trong mắt người ngoài đều là những thứ phổ biến, cho nên cậu cũng không cùng người khác chia sẻ mấy thứ cậu lần đầu thấy mới giờ thì có thể nói cho Sở Duệ, cậu cũng rất vui nghe, đôi mắt Sở Duệ liền sáng lên, điểm tâm cũng không lo Thần Húc nói nửa ngày, dừng lại nâng chung trà lên uống.– Ta cũng muốn ra ngoài cung bé hạ thấp âm thanh, Ôn Thần Húc buông cái ly trong tay.– Ngươi chưa từng ra ngoài xem sao?– Chưa từng, Hoàng thúc không cho ta ra Duệ nói, còn than dài một tiếng, một bộ dáng bất đắc bé như vậy, Ôn Thần Húc nhịn không được nhếch môi, vốn dĩ muốn an ủi bé bây giờ còn nhỏ chờ lớn lên thì có thể ra cung, bất quá lại nhớ lại bé không thích người khác nói mình nhỏ, lại đem lời nói nói thành.– Chờ ta xuất cung ta liền mua một ít thứ ngươi thích kêu người đưa cho ngươi.– Ngươi muốn xuất cung!Sở Duệ kéo tay áo cậu rằng bé luyến tiếc mình, Ôn Thần Húc cúi đầu nói– Đúng rồi, ta ở chỗ này lâu như vậy, cũng nên trở về.– Vậy ngươi mang theo ta đi! Sở Duệ hưng phấn Thần Húc “…….”Thấy cậu không nói chuyện, Sở Duệ lại nói– Nếu không chúng ta bây giờ đi đi!Ngươi gấp như vậy muốn theo ta về, Hoàng thúc ngươi có biết không?– Huyên Nghiêu sẽ không cho ngươi theo Thần Húc không thể không đánh vỡ hi vọng bé nói.– Ngươi đi nói với Hoàng thúc, Hoàng thúc chắc chắn sẽ đáp ứng!Người Sở Duệ tuy nhỏ, nhưng nhạy bén phát hiện lúc Sở Thịnh Thần ở bên Ôn Thần Húc hắn rõ ràng tương đối dễ nói có vụ đến nhà người ta làm khách, lúc đi còn bắt cóc hài tử người Thần Húc lắc đầu.– Húc Húc, Húc Húc…….Sở Duệ thấy cậu không đáp ứng, trực tiếp nhào vào lồng ngực cậu hô, rất có thể nếu mình vẫn không đồng ý bé sẽ tiếp tục hô bé làm nũng quấn lấy, trong lòng Ôn Thần Húc có chút mềm mại lại có chút vô thố, đôi tay giữ lấy người bé cúi đầu nói – Ta đi nói Huyên Nghiêu chưa chắc đã đáp ứng, nếu không ngươi trực tiếp đi tìm hắn làm nũng đi, nói không chừng hắn nhất định sẽ đáp ứng.– Ta mới không làm nũng!Sở Duệ ngẩng đầu ngươi mới vừa làm gì? Ôn Thần Húc cùng bé nhìn nhau một hồi, cuối cùng thỏa hiệp trước nói– Được rồi, ngươi sẽ không làm nũng. – Ngươi mới làm nũng!Sở Duệ tiếp tục nói.– Đúng vậy, ta mới làm bé trợn tròn mắt, Ôn Thần Húc tiếp tục thỏa hiệp.– Nếu ngươi được, vậy ngươi đi tìm Hoàng thúc làm nũng đi!Ngữ khí Sở Duệ lại hưng phấn triệu không nghĩ đến bị bé đi vòng như vậy, Ôn Thần Húc ngẩn ra một hồi, theo bản năng tưởng tượng bộ dáng chính mình làm nũng mặt có chút nóng lên, ngay sau đó kiên định lắc đầu.– Húc Húc, Húc Húc……Sở Duệ lại lần nữa nhào vào lòng ngực cậu, tiếp tục tốt cũng không phải làm nũng đâu ha?Ôn Thần Húc “……….”
Ngày cập nhật 25/08/2021 2126 Lượt xem 4127 lượt Trạng thái Hoàn thành Truyện dài 66 chương 5 tậpNguồn Văn Án Truyện Thiếu niên vốn không có sức khỏe tốt, đi đứng cũng bất tiện, bất ngờ xuyên về cổ đại, trở thành một kẻ ăn chơi trác táng vừa bị ngã ngựa nên gãy thì xuyên, tình hình cũng không bết bát hơn được. Trước không có điều kiện về thân thể cũng có thể sống một cách an vui, hiện giờ chỉ là ngã gãy chân, còn lại đều tốt, thế thì có gì để than vãn đâu?!!! Quảng cáo Đọc Truyện Cho Bạn Chúc Các Bạn Nghe Truyện Vui Vẻ! ^^ Tốc độ 1 Trạng thái Hoàn thành Truyện dài 66 chương 5 tậpNguồn Ủng hộ Donate cho kênh Quảng cáo Danh sách chương Văn Án Truyện Thiếu niên vốn không có sức khỏe tốt, đi đứng cũng bất tiện, bất ngờ xuyên về cổ đại, trở thành một kẻ ăn chơi trác táng vừa bị ngã ngựa nên gãy thì xuyên, tình hình cũng không bết bát hơn được. Trước không có điều kiện về thân thể cũng có thể sống một cách an vui, hiện giờ chỉ là ngã gãy chân, còn lại đều tốt, thế thì có gì để than vãn đâu?!!!
Ôn Thần Húc, Thần Húc – Mặt trời lúc bình minh. Nghe tên khiến người ta cảm thấy tràn ngập ấm áp cùng hi vọng. Chẳng qua do một lần bị tai nạn xe cộ mà cậu phải ngồi trên xe lăn, thậm chí bởi vì thân thể không khỏe muốn ra ngoài càng khó khăn. Nhưng như thế, cũng không làm ngụ ý tốt đẹp từ cái tên suy giảm. Nói đến lại bị người khác cho rằng ra vẻ, nhưng mà nội tâm Ôn Thần Húc cảm thấy, tuy rằng hiện giờ cậu không thể đi đường bằng hai chân của mình nhưng ít nhất cậu vẫn còn nhìn được, nói được, thậm chí dưới thời điểm cậu cảm thấy tốt hơn một chút còn có thể cầm bút vẽ vì mình không thể đi được mà khóc thút thít, cậu thủ nghĩ tới những người không có chân, có đối lập mới cảm thấy mình vẫn còn hạnh phúc đó chứ. Đương nhiên, Thần Húc cũng thừa nhận lúc tai nạn xảy ra bị đau đớn tra tấn cộng thêm biết mình từ đó không thể đứng dậy nổi, cậu trong nháy mắt tưởng rằng sinh mệnh của mình thật rách trong lúc Thần Húc vô tình đọc được quyển ” Trung đích nhất tắc cố sự” một cô gái chỉ có một tay, một chân còn là người ốm đau với một khối u trong não nhưng cô rất kiên cường. Khi người khác cảm thấy loại tra tấn này không ai chịu nổi, cô lại nói “Tôi ở nhân gian đã chiếm lấy một sinh mệnh, nên tôi phải có trách nhiệm với sinh mệnh mà tôi lấy được ấy”.
Đánh giá từ 12 lượt Truyện mới của Tô Hương Lan Sắc, Xuyên Việt Chi Thần Húc là một bộ toàn văn ấm áp, không có cung đấu, trạch đấu phức tạp, cách hành văn nhẹ nhàng làm người đọc cũng phải ánThiếu niên vốn không có sức khỏe tốt, đi đứng cũng bất tiện, bất ngờ xuyên về cổ đại, trở thành một kẻ ăn chơi trác táng vừa bị ngã ngựa nên gãy không thì xuyên, tình hình cũng không bết bát hơn được. Trước không có điều kiện về thân thể cũng có thể sống một cách an vui, hiện giờ chỉ là ngã gãy chân, còn lại đều tốt, thế thì có gì để than vãn đâu?!!!
xuyên việt chi thần húc