Greg, nếu có kiếp sau, có thể đáp lại tình cảm của tôi được không? Tôi ước gì kiếp sau mình có thể được sinh ra dưới hình dạng mà anh có thể yêu thương được. Greg, tạm biệt, phải giữ sức khoẻ nhé. Đừng bỏ bữa, đừng thức quá khuya.
Bởi với tôi đó là một cuộc hôn nhân tuyệt vời, và có thể khẳng định, nếu có kiếp sau tôi vẫn ước được lấy chồng Tây. Tôi vốn là cô gái quê Bình Phước từ nhỏ đã phải sống cuộc đời nghèo khổ, lam lũ, phải lao động mệt nhọc. Tôi có nước da ngăm đen, mắt
Con xin lỗi vì đã luôn viện cớ rằng mình bận mà không đưa mẹ đến những nhà hàng mẹ thích. Mẹ là tất cả của con, nhưng con lại đối xử với mẹ thật tồi. Con xin lỗi. Nếu có kiếp sau hãy tái sinh thành con gái của con nhé, lần này con sẽ trở thành mẹ.
Trước khi đi, tướng quân có nói với nô tỳ một câu." "Nếu có kiếp sau tướng quân không muốn gặp lại bệ hạ nữa. Còn có" Đau. Tim y đau như cắt, đau như vạn tiễn xuyên tâm. "Đừng nói nữa, đừng nói nữa ta cầu xin ngươi đừng nói nữa được không."
587,080. Sự có mặt của bạn là niềm vinh hạnh với TaiNhacMp3.Biz!. Tải bài hát hot Kiếp Sau miễn phí, Tải Nhạc Kiếp Sau miễn phí. Nghe Nhạc Online Kiếp Sau chất lượng cao, Tải bài hát online Kiếp Sau chất lượng cao. Nghe nhạc với bạn bè của bạn! Chia sẻ bài hát này ngay bây
aCkoQU8. Add bookmark Ảnh bìa Tác giả Mặc Niên Thể loại Ngôn tìnhSắcSủng Tình trạng Đang viết Nguồn Readme Lượt đọc 40,093 Cập nhật 02/08/2022 Truyện Nếu có kiếp sau, xin đừng gặp gỡ!Link đọc Yêu thầm anh mười sáu năm, làm vợ anh bốn năm, nhưng Thẩm Tri Ý chưa bao giờ được anh coi như một người vợ, thậm chí chưa bao giờ được coi như một con người. Chưa chờ được tới ngày ăn một bữa cơm chung với anh, cô đã nhận một tin đau lòng Cô mắc ung thư dạ dày giai đoạn cuối, chỉ sống được nhiều nhất hai năm nữa. “Lệ Cảnh Minh, em sắp chết rồi, vốn em có thể sống cuộc sống như người bình thường, là anh đã tước đoạt động lực sống của em.” “Lệ Cảnh Minh, những giây phút cuối cùng của cuộc đời này, em không muốn yêu anh thêm nữa!” Advertisement Last edited 10/08/2022
Bạn đang đọc truyện Nếu Có Kiếp Sau, Xin Đừng Gặp Gỡ! của tác giả Mặc Niên. Yêu thầm anh mười sáu năm, làm vợ anh bốn năm, nhưng Thẩm Tri Ý chưa bao giờ được anh coi như một người vợ, thậm chí chưa bao giờ được coi như một con người. Chưa chờ được tới ngày ăn một bữa cơm chung với anh, cô đã nhận một tin đau lòng Cô mắc ung thư dạ dày giai đoạn cuối, chỉ sống được nhiều nhất hai năm nữa.“Lệ Cảnh Minh, em sắp chết rồi, vốn em có thể sống cuộc sống như người bình thường, là anh đã tước đoạt động lực sống của em.”“Lệ Cảnh Minh, những giây phút cuối cùng của cuộc đời này, em không muốn yêu anh thêm nữa!”
Chương 60 60 Không Lấy Được Thuốc Sau nửa đêm, nhiệt độ giảm xuống, cả người Thẩm Tri Ý run bần bật, cuộn tròn trên nền chỉ lạnh mà còn đau, đau dạ dày tái phát, cô thở vào lòng bàn tay cho ấm lên một chút rồi phủ lên bụng mình, nhưng vẫn không ngăn được cơn uống thuốc, nhưng thuốc của cô lại nằm trong ngăn Tri Ý thử tháo còng tay bên tay trái ra, nhưng không tháo được mà còn khiến cổ tay ửng Tri Ý nhìn vào trong, khẽ mím môi, sau đó lấy một quả trứng từ trong túi áo mà lần này cô đã chuẩn bị trước một quả trứng luộc, nên sẽ không phải nhai giấy vệ sinh cho no bụng như lần trước dùng một tay để làm vỡ vỏ trứng, bóc ra từng chút một rồi ăn từ người bị bệnh dạ dày không ăn lòng đỏ sẽ dễ bị trào ngược, nhưng cô hết cách đỏ trứng khô và khó nuốt, Thẩm Tri Ý muốn uống nước lắm, cứ nhìn chăm chăm vào phòng tắm với ánh mắt khát trước thì suýt chết đói, lần này có khi nào sẽ chết khát vì thiếu nước không nhỉ?Thẩm Tri Ý cười khổ, Lệ Cảnh Minh đúng là có đủ cách hành hạ cô, không bị lần nào lặp lại liếm đôi môi khô khốc, đặt quả trứng đang ăn dở sang bên cạnh rồi ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa vì sao trên trời đã biến mất, trên mặt kính đọng lại một lớp sương, có lẽ trời đang mắt đen tròn loé lên một tia hy gượng dậy, giơ tay phải đẩy cửa sổ cửa sổ đã mở, nhưng tay lại không đủ dài, cô còn chẳng chạm được màn mưa chứ đừng nói là họng bỗng cảm thấy ươn Tri Ý che miệng lại, máu chảy ra từ khoé máu mà cô nhẫn nhịn đã lâu bị nôn ra có màu đỏ mặt tái nhợt lộ vẻ đau đớn tột Tri Ý không ngừng nôn ra máu, cơ thể nằm bò ra đất, tay trái cứng đờ mắc vào lan can, kéo lê toàn bộ thân Tri Ý mềm nhũn nằm dưới đất, tóc xoã dài che kín khe hở, cô nhìn về phía ngăn kéo chỉ cách mình năm mét, trong đó có cất loại thuốc cứu sống họng lại phát ra tiếng khàn khàn, dạ dày quặn đau từng giác đau đớn ấy nương theo dòng máu lan đến tim, nơi đó như đang bị ai siết chặt Tri Ý run rẩy nhấc tay trái lên, vẻ mặt xanh xao, nỗi tuyệt vọng tràn trề bao trùm lấy mắt làm nhoè tầm nhìn của Thẩm Tri Ý, con ngươi dần phân tán rồi mất đi tiêu cự.…Lúc này, Thẩm Tri Ý đã ở trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê, thân thể yếu ớt nằm trên ban công, dưới mặt có một vũng tay và chân cô chằng chịt vết thương do đâm và xước, chúng nổi bần bật trên làn da trắng sổ hé mở, gió lạnh lẫn mưa phùn tạt vào người cô, lạnh vô vốn đã sợ lạnh, lúc này còn mặc quần áo Tri Ý cố gắng giữ cho mình tỉnh táo, nhưng ngay cả chút sức lực để mấp máy hàng mi cũng không còn tỉnh lại, Thẩm Tri Ý đã ở trong bệnh chưa kịp định thần thì đã nghe thấy có người bên cạnh lo lắng ấn chuông rồi chạy ra cửa.“Bác sĩ Tần ơi, cô Thẩm tỉnh rồi”.Nghe thấy ba chữ “bác sĩ Tần”, Thẩm Tri Ý đã biết lần này mình lại được Tần Mặc cứu sống.“Sao rồi? Còn đau không?”, Tần Mặc đứng gần mép giường, nhìn Thẩm Tri Ý đang nằm trên giường Tri Ý mơ màng nhìn anh ấy, khàn giọng đáp, “Không đau, nhưng không thoải mái”, cơ thể rất nặng nề, muốn ra sức làm gì đó cũng không Mặc là bác sĩ, biết rõ bây giờ cô đang khó chịu ở đâu và cần ấy vội vã lấy cốc nước rồi dìu Thẩm Tri Ý ngồi dậy, cho cô uống họng khô rang của Thẩm Tri Ý đang khó chịu lắm, uống ừng ực cả cốc nước xong mới dễ chịu hơn.“Muốn uống nữa không?, Tần Mặc thấy cốc đã cạn bèn hỏi Tri Ý yếu ớt lắc Mặc đặt cốc xuống, chỉnh giường nâng lên để cô dựa lưng vào, “Anh gọi cháo đến cho em ăn nhé”.Thẩm Tri Ý mở mắt, trông có vẻ lơ đễnh, một lúc lâu sau đó mới trả lời Tần Mặc, “Vâng”.Tần Mặc gọi điện thoại, sau khi bàn giao công việc cho người khác mới yên tâm ngồi xuống mép giường cùng Thẩm Tri này Thẩm Tri Ý đã tỉnh táo, nhìn Tần Mặc đang ngồi bên giường mà thấy áy náy vô cùng, “Tần Mặc à, anh cứ đi làm việc đi, em ở đây một mình được mà”.“Hôm nay anh không có việc gì, để anh ngồi đây trò chuyện với em sau khi bố em mất, em cứ kìm nén mọi chuyện, rõ ràng trong lòng rất khó chịu mà lại không nói ra, em mà thế này mãi… sớm muộn gì cũng ốm thôi”.Tần Mặc muốn nghe cô giãi bày, nhưng cô thật sự không biết nên nói Tri Ý nhìn ra ngoài cửa sổ, miễn cưỡng thốt ra một câu hỏi từ cổ họng khô khốc, “Sao anh biết em xảy ra chuyện vậy?”“Hôm nay em cần đến bệnh viện để kiểm tra”.Nghe Tần Mặc nhắc nhở, Thẩm Tri Ý mới nhớ ra, ban đầu bệnh viện dặn cô một tháng phải đến làm kiểm tra dạ dày ít nhất một lần.“Em quên mất”.“Anh cũng đoán thế”, Tần Mặc nói, “Anh đã gọi cho em rất nhiều lần nhưng không ai nghe lại lần trước phát hiện bột giấy khi rửa dạ dày cho em, anh lo rằng em lại gặp chuyện tương tự nên đã đến Bán Thành tìm em, kết quả là thấy em…”“Lệ Cảnh Minh đúng là tên cầm thú!”, là một con chó không thể thay đổi thói Mặc không bao giờ quên cảnh tượng mà anh ấy đã nhìn thấy ngay khi xông vào nhà Thẩm Tri người Thẩm Tri Ý lạnh như băng, cuộn tròn nằm trên nền đất, tay trái bị còng lại, mắc vào lan can, một tay bầm tím, cổ tay bị chà xát đến mức bong đất toàn là máu, còn có mảnh thuỷ tinh dính máu, chỉ nhìn những thứ này cũng đủ biết đã có chuyện gì xảy ấy, hơi thở của Thẩm Tri Ý rất yếu, toàn thân lạnh như một tảng băng, đáng thương vô ấy không biết vì sao Lệ Cảnh Minh lại ra tay tàn nhẫn đến mà anh ấy kịp thời tìm được Thẩm Tri Ý và đưa cô đến bệnh trái cô bị căng cơ, nếu đến muộn thêm chút nữa, e là cả cánh tay sẽ bị treo đến mức trật dạ dày của cô thì tế bào ung thư đang lây lan nhanh hơn trước, đừng nói là hai năm, bây giờ e rằng một năm còn khó.“Cảm ơn anh lại cứu em lần nữa”, Thẩm Tri Ý nhìn cánh tay phải đang băng bó của đang đọc truyện tại
Truyện Nếu có kiếp sau, xin đừng gặp gỡ! – Lệ Cảnh Minh -Thẩm Tri Ý Yêu thầm anh mười sáu năm, làm vợ anh bốn năm, nhưng Thẩm Tri Ý chưa bao giờ được anh coi như một người vợ, thậm chí chưa bao giờ được coi như một con người. Chưa chờ được tới ngày ăn một bữa cơm chung với anh, cô đã nhận một tin đau lòng Cô mắc ung thư dạ dày giai đoạn cuối, chỉ sống được nhiều nhất hai năm nữa. “Lệ Cảnh Minh, em sắp chết rồi, vốn em có thể sống cuộc sống như người bình thường, là anh đã tước đoạt động lực sống của em.” “Lệ Cảnh Minh, những giây phút cuối cùng của cuộc đời này, em không muốn yêu anh thêm nữa!”
Tác giả Mặc NiênThể loại Ngôn TìnhNguồn wordpressTrạng thái Đang raSố chương 152Ngày đăng 10 tháng trướcCập nhật 9 tháng trước đề xuất câu chuyện "Nếu Có Kiếp Sau, Xin Đừng Gặp Gỡ!" của Mặc Niên. Thẩm Tri Ý đã yêu một chàng trai suốt 16 năm, và trở thành vợ của anh trong 4 năm. Tuy nhiên, cô không bao giờ được coi trọng như một người vợ đích thực... và thậm chí bị anh xem thường. Thẩm Tri Ý đã không có cơ hội ăn bữa cơm chung với anh khi cô biết mình mắc ung thư dạ dày giai đoạn cuối và chỉ còn sống được hai năm nữa."Lệ Cảnh Minh, tôi sắp chết rồi. Anh đã cướp đi động lực sống của tôi và khiến tôi không thể sống như một con người bình thường.""Lệ Cảnh Minh, trong những giây phút cuối tình yêu của cuộc đời tôi, tôi không muốn yêu anh thêm nữa!"Nếu bạn yêu thích những truyện cùng thể loại, hãy đọc thêm "Tiểu Tiên Nữ Của Giáo Bá" hoặc "Song Hướng Mê Luyến".
nếu có kiếp sau xin đừng gặp lại