Giống như chiếc kim châm bị nhuộm thuốc mê lên, đầu ngón tay của Đường Nhược Dao không hề phòng bị tê đi, cả người cũng mất cảm giác. Đầu óc cô ù ù hỗn loạn, triệt để mất đi khả năng suy nghĩ, cúi đầu nhìn chiếc nhẫn, ngẩng đầu nhìn người phụ nữ ấy
Read 66 from the story Chị, Yên Lặng Bị Ăn Đi~[ Phong Hoà Tân Khởi ] by baohi19 (Bảo Hy) with 1,410 reads.Mặc dù cô không phải là người kén chọn nhưng vẫn khôn
Có dì út nên chị Hai thử ra hơi xa bờ chẳng may bị hụt chân, chị không biết bơi nên ôm chặt cổ dì út khiến cả hai cùng chìm đầu xuống nước. Bernard đứng trên bờ canh chừng tự nãy giờ, tưởng là dì út hành hung chị Hai, bèn nhảy ngay xuống nước, nhắm vào dì út cắn
Y đi nhậu một quán ăn thuộc loại trung bình, bọn giang hồ cắc ké nào đó không biết mặt ông trùm, đã có một vài câu nói, vài chỗ “phạm thượng”. Y vờ đi rửa tay trong toalét để gọi điện thoại.
Read 94 from the story Chị, Yên Lặng Bị Ăn Đi~[ Phong Hoà Tân Khởi ] by baohi19 (Bảo Hy) with 917 reads.Chu Chú từ sau lưng ôm lấy người Đường Kiều, tay từ phí
Qs6RHV. Tác giả Phong Hòa Tẫn KhởiThể loại Ngôn TìnhNguồn DiendanlequydonTrạng thái FULLSố chương 128Ngày đăng 3 năm trướcCập nhật 3 năm trước Đây là một cố sự lặng lẽ. Là một cố sự của cô gái ế ngốc nghếch 25 tuổi, bị con sói nhỏ phúc hắc 22 tuổi, lặng lẽ ăn hết. Là một cố sự của con sói nhỏ phúc hắc 22 tuổi, lặng lẽ đem cô gái ế ngốc nghếch... 25 tuổi ăn 3 tuổi, cô 6 tuổi. Đôi tay của cô đem gương mặt hắn xoa bóp biến hình, lộ ra hai cái răng sâu đen kịt, nói "Này, gọi chị đi". Hắn hung hăng chụp được hai tay của cô, quay đầu bước đi. Cô đi theo phía sau cái mông, la lớn "Lần sau phải gọi tôi là chị !"Hắn 14 tuổi, cô 17 tuổi. Cô cầm một lá thư viết cho bé trai thầm mến, thần kinh hì hì tiến tới trước mặt hắn, "Em trai, em nói hắn sẽ yêu thích chị không?". Hắn đoạt lấy lá thư ném vào thùng rác, thuận tay chụp ở phía trên miệng ly mỳ ăn liền của cô ăn còn dư lại, xoay người rời đi. Cô đi theo sau mông hắn, tru tréo "Em viết thư tình dùm chị đi".Cô 21 tuổi, hắn 18 tuổi. Sắc mặt hắn lo lắng nhìn cô cùng với lá thư tình trong tay cô, viết lần thứ n, cho nam sinh khác. Ở trong ánh mắt của hắn, cô rơi lệ đầy mặt, tay run run đem lá thư của mình ném vào thùng rác, thuận tiện đậy nắp ly mỳ ăn liền còn dư 25 tuổi, hắn 22 tuổi. Hắn đem cô giải quyết tại chỗ xong, lục tìm CMND của hắn và thẻ căn cước của cô, thuận tiện từ trong ví tiền của cô lấy 9 đôla, đi đổi thành quyển sổ màu hồng của hai người. Cô choáng váng đầu, sau khi ký tên mới phát hiện, con ngựa nhỏ của cô biến thành con sói.
Trọn bộ Chị, Yên Lặng Bị Ăn Đi Full tập được cập nhật mới nhất tại Truyện Tip đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay, truyện full. Truyện Full luôn tổng hợp và cập nhật các chương truyện một cách nhanh nhất. 🔰 Tên Truyện ⭐ Truyện Chị, Yên Lặng Bị Ăn Đi Full 🔰 Trạng thái ⭐ Hoàn thành 🔰 Số tập ⭐ Trọn bộ – Full Bộ 🔰 Đánh giá ⭐ 9/10 🔰 Người đăng ⭐ Truyện Tip Bạn đang theo dõi truyen full hoan thanh Chị, Yên Lặng Bị Ăn Đi của tác giả Phong Hòa Tẫn Khởi rất hấp dẫn và lôi cuốn. Là một truyện được giới thiệu với bạn đọc trên trang đọc truyện chữ online. Đọc truyện bạn đọc sẽ được dẫn dắt vào một thế giới mới lạ, những tình tiết đặc sắc, đọc truyện Ngôn Tình này để trải nghiệm và cảm nhận bạn nhé. Truyện kể về một cặp đôi thanh mai trúc mã, từ thời lên ba lên sáu cho đến lúc hắn trở thành con sói muốn ăn cô.. Doc truyen chi yen lang bi an di lttp truyen chu ebook prc download full. Từ khoá Đọc truyện Chị, Yên Lặng Bị Ăn Đi full, chương 1, chương cuối. Chị, Yên Lặng Bị Ăn Đi wattpad truyện full sstruyen truyencv medoctruyen, metruyenchu nội dung truyện Chị, Yên Lặng Bị Ăn Đi review, Chị, Yên Lặng Bị Ăn Đi Mangatool Wikidich Truyencuatui truyenfull webtruyen truyenyy , nghe audio Chị, Yên Lặng Bị Ăn Đi Danh sách chương Chị, Yên Lặng Bị Ăn Đi Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Còn tiếp Đọc truyện online, đọc truyện hay - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay, truyện full. Truyện Full luôn tổng hợp và cập nhật các chương truyện một cách nhanh nhất. Trang web truyện Online mới nhất, đọc truyện ngôn tình hay . Web đọc truyện online hỗ trợ đọc truyện trên điện thoại, máy tính bảng, đọc truyện trên iphone, ipaid, điện thoại android tốc độ nhanh nhất. Leave a comment
Sách mới Ebook Truyện Ngôn tình Chị, yên lặng bị ăn đi Đây là một cố sự lặng lẽ. Là một cố sự của cô gái ế ngốc nghếch 25 tuổi, bị con sói nhỏ phúc hắc 22 tuổi, lặng lẽ ăn hết. Là một cố sự của con sói nhỏ phúc hắc 22 tuổi, lặng lẽ đem cô gái ế ngốc nghếch 25 tuổi ăn hết. Hắn 3 tuổi, cô 6 tuổi. Đôi tay của cô đem gương mặt hắn xoa bóp biến hình, lộ ra hai cái răng sâu đen kịt, nói "Này, gọi chị đi" Hắn hung hăng chụp được hai tay của cô, quay đầu bước đi. Cô đi theo phía sau cái mông, la lớn "Lần sau phải gọi tôi là chị !" Hắn 14 tuổi, cô 17 tuổi. Cô cầm một lá thư viết cho bé trai thầm mến, thần kinh hì hì tiến tới trước mặt hắn, "Em trai, em nói hắn sẽ yêu thích chị không?" Hắn đoạt lấy lá thư ném vào thùng rác, thuận tay chụp ở phía trên miệng ly mỳ ăn liền của cô ăn còn dư lại, xoay người rời đi. Cô đi theo sau mông hắn, tru tréo "Em viết thư tình dùm chị đi" Cô 21 tuổi, hắn 18 tuổi. Sắc mặt hắn lo lắng nhìn cô cùng với lá thư tình trong tay cô, viết lần thứ N, cho nam sinh khác. Ở trong ánh mắt của hắn, cô rơi lệ đầy mặt, tay run run đem lá thư của mình ném vào thùng rác, thuận tiện đậy nắp ly mỳ ăn liền còn dư lại. Cô 25 tuổi, hắn 22 tuổi. Hắn đem cô giải quyết tại chỗ xong, lục tìm CMND của hắn và thẻ căn cước của cô, thuận tiện từ trong ví tiền của cô lấy 9 đôla, đi đổi thành quyển sổ màu hồng của hai người. Cô choáng váng đầu, sau khi ký tên mới phát hiện, con ngựa nhỏ của cô biến thành con sói. Tham khảo thêm Chia tay đi, anh chàng đào hoaTham khảo thêm Chia tay gặp được tình yêuTham khảo thêm Chiếc bật lửa và váy công chúa - Tập 1Tham khảo thêm Chiếc bật lửa và váy công chúa - Tập 2Tham khảo thêm Chiếc Nhẫn Đi Lạc CLICK LINK DOWNLOAD EBOOK TẠI ĐÂY. Gợi ý cho bạn
Lúc cậu ba tuổi, cô sáu tuổi. Đôi tay của cô đem gương mặt của cậu bé bóp méo, lộ ra hai cái răng sâu đen kịt, nói "Này, gọi chị đi”. Cậu hung hăng chụp được hai tay của cô, quay đầu bước đi. Cô đi theo phía sau mông, la lớn “Lần sau phải gọi chị là chị.” Cậu mười bốn tuổi, cô mười bảy tuổi. Cô cầm một lá thư viết cho bé trai thầm mến, cười hì hì tiến tới trước mặt cậu, "Em trai, cậu nói xem, cậu ta sẽ thích chị chứ?" Cậu đoạt lấy lá thư ném vào thùng rác, thuận tay chụp ly mỳ ăn liền của cô ăn còn dư lại, xoay người rời đi. Cô đi theo sau mông cậu, tru tréo "Cậu viết thư tình dùm chị đi”. Cô hai mốt tuổi, cậu mười tám tuổi. Sắc mặt cậu lo lắng nhìn cô cùng với lá thư tình viết lần thứ N cho nam sinh khác. Ở trong ánh mắt của cậu, cô rơi lệ đầy mặt, tay run run đem lá thư của mình ném vào thùng rác, thuận tiện đậy nắp ly mỳ ăn liền còn dư lại. Cô hai lăm tuổi, cậu hai mươi hai tuổi. Sau khi cậu đem cô giải quyết tại chỗ, lục tìm CMND của cậu và thẻ căn cước của cô, thuận tiện từ trong ví tiền của cô lấy 9 đồng, đi đổi thành quyển sổ màu hồng của hai người. Cô choáng váng đầu, sau khi ký tên mới phát hiện, con ngựa nhỏ của cô biến thành con sói. - Đường Kiều từ nhỏ đã sống chung với ông bà ngoại trong khu nhà tập thể, có cá tính rất mạnh mẽ và gan dạ. Có thể nói cả tuổi thơ của cô đều xoay quanh với hai người con trai là Ngu Châu và Chu Chú. Ngu Châu ngày bé là một cậu con trai gầy yếu, xấu xí. Nhìn giống như dân chạy nạn, luôn bị bắt nạt bởi những đứa lớn hơn, cho tới khi Đường Kiều xuất hiện cậu lại càng khổ hơn. *haha* Chu Chú - một tiểu thiếu gia ương bướng, thà chết cũng không gọi Đường Kiểu bằng chị. Từ bé, đã luôn cao ngạo với cô bé, mặc dù Chu Chú nhỏ hơn Đường Kiều tận ba tuổi. Người bạn gái thân duy nhất của Đường Kiều có lẽ là Chu Du - chị của Chu Chú, từ ngày cô bé có thêm người bạn. Cả hai như hình với bóng, đến nỗi làm một người từ không thèm chú ý, đến việc yêu thích cô lúc nào cũng chẳng hay… Cùng lớn, cùng ăn, cùng ngủ, đến khi trưởng thành, Đường Kiều ra ngoài thuê nhà sống riêng, Chu Chú cũng không tha cho cô. Một phút sau liền dọn theo cô ra ngoài mà sống *hắc hắc, anh nhà không có gì ngoài mặt dày cả*. Sau đấy, cho dù Đường Kiều xem mắt bao nhiêu lần thì đều bị tên kia phá rồi đến mức người ta chẳng dám gặp lại cô. “Lần trước cô đang ăn cơm với người ta, cậu ta bỗng nhiên xuất hiện trên bàn cơm, cậu ta nói đói bụng, sau đó đem đồ ăn trước mặt cô quét sạch, quét không còn một chút. Sau đó, trong ánh mắt kinh ngạc của đối phương, lại gọi một đống món ăn giá cả xa xỉ, vô luận ăn thế nào cũng không đủ no, ngược lại cậu ta rất hào phóng trả tiền, từ đó về sau người bạn trai kia liền biến mất trong thế giới của cô. Lần trước, cô đang cùng một bạn trai ở trong rạp chiếu bóng xem phim, đến đoạn "Tình cảm mùi mẫn" Đường Kiều đang lo lắng có nên dựa đầu vào trên vai đối phương hay không, chợt từ phía sau mọc ra một cái tay, đem lấy đầu cô đang nghiêng qua, cứng rắn đẩy trở về vị trí cũ. "Cản trở tôi." Mặc dù Đường Kiều không có quay đầu nhìn xem là ai nhưng giọng nói này, tuyệt đối là Chu Chú, con mẹ nó Chu Chú, cậu ta giống như âm hồn đeo bám. Còn có lần trước nữa. . . . . . Còn có lần trước trước nữa. . . . . . Vô số lần. . .” Điều đặc biệt đáng nói nhất ở đây là, những người cô đi xem mắt đều do Chu Du giới thiệu, chị cậu ta vui vẻ giới thiệu, cậu ta vui mừng đi phá hư. Hai chị em bọn họ chính là khắc tinh của Đường Kiều cô. - Câu chuyện sự trưởng thành của bốn người Đường Kiều, Chu Chú, Chu Du và Ngu Châu. Dễ thương nhất là kỉ niệm tuổi thơ của đôi nam nữ chính. >”•<~ Nguyệt_Phi - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Đồng hồ chỉ 1 giờ sáng, Đường Kiều vừa treo máy vi tính, vừa húp mỳ ăn liền nóng hổi đang chơi game. Con chó nhà người đó cũng đã cắn cô hai cái, tổng cộng mất một trăm đồng tiền vàng, cô thật đau lòng. Hút hút lỗ mũi, Đường Kiều cắn răng nghiến lợi, trước lúc bị con chó đen nhỏ đó cắn, cô đã nhổ xong một cây cỏ cuối cùng. Cô cực kỳ ghét nhất người khác trồng cỏ ở khu đất đỏ, trồng cỏ thì trồng cỏ đi, còn muốn nuôi chó. Aiz, những người này quả thật là Hoàng Thế Nhân tái thế, Chu Bái Bì sống lại. Trộm của nhà phía Đông trả cho nhà phía Tây, đang lúc Đường Kiều trộm không biết trời đất thì chuông điện thoại di động chợt vang lên. Thuận tiện nói một tiếng, Đường Kiều cài nhạc chuông “Tiếng quỷ trong đêm”. Cho nên, khi chuông điện thoại di động vang lên thì Đường Kiều giật mình, thiếu chút nữa làm đổ mỳ ăn liền trên tay vào trong máy vi tính. Tay chân luống cuống nhận điện thoại, đầu bên kia điện thoại có tiếng ồn ào, Đường Kiều không nhịn được nhíu nhíu mày. Đám người trẻ tuổi hiện nay không thể có chút lịch sự nào sao? "Chị Kiều, Chu Chú nhà chị uống say, chị nhanh qua đây đem người về đi" Cô họ Đường, Chu Chú họ Chu có được hay không, lúc nào thì thành nhà cô rồi hả? "Cậu là ai, ai là chị của cậu, Chu Chú là ai vậy?" Cô không biết, không quen biết dù chỉ một người. Đáng tiếc, người đầu bên kia điện thoại hiển nhiên không hiểu lòng của cô. "Chị Kiều, đừng đùa, Chu Chú ở đây làm ầm ĩ, tôi không thể chịu được". Người nửa đêm canh ba gọi điện thoại cho Đường Kiều là Ngu Châu, Ngu Châu là ai ? Ngu Châu là người phát ngôn của Chu Chú, hai người bọn họ chung một phe lớn lên. Chu Chú là ai ? Chu Chú là một con sói con. Hắn gặm cô một hớp, cô đạp hắn một cước vẫn tính là nhẹ, đến bây giờ miệng của cô còn sưng chẳng lẽ không phải ăn mỳ ăn liền chứ? "Hắn làm ầm ĩ thì ầm ĩ, có quan hệ gì với tôi" "Chị Kiều, xin chị làm ơn làm phước, coi như tôi van xin chị, tôi đây cũng sắp bị hắn đập nát rồi." Giống như là phối hợp với lời nói của Ngu Châu, trong điện thoại truyền đến một loạt tiếng bịch bịch, binh binh to lớn, sau đó là tiếng kêu gào của Ngu Châu, dường như có tiếng kêu rên của ai không thể nghe được. Nghe động tĩnh này, đoán chừng bị đập không ít. "Cậu tùy tiện tìm cho hắn một chỗ nằm xuống, không phải xong chuyện sao? Chờ sáng sớm ngày mai hắn tỉnh lại, sẽ tự về nhà thôi" Người lớn như thế rồi, còn phải đi nhận người, cô không đủ khả năng lo cho người này. "Chị Kiều, không phải là chị không biết, Chu Chú nhà chị, hắn cứ như vậy đuổi người sao? Hôm nay cũng không biết hắn bị cái gì kích thích, bắt người rồi đánh người, mặt của tôi cũng bị hắn đánh vỡ ra rồi" Xem ra không nể mặthắn, mặt mày bị vỡ chẳng khác nào giải phẫu. Đường Kiều âm thầm liếc mắt, đối với đồng chí Ngu Châu gặp thê thảm, không đồng tình một chút xíu nào. Đường Kiều vừa nói điện thoại, vừa trộm món ăn của vài người bạn tốt, nhìn đồ vật tràn đầy nhà kho, đêm hôm khuya khoắc, bị người quấy rầy rất buồn bực, cuối cùng hờ hững một chút. "Chị Kiều, tôi van xin chị, chị cũng không thể thấy chết mà không cứu, ai cũng biết, cho dù người nào ở trước mặt Chu đại thiếu gia nói cũng không được, hắn chỉ nghe lời có một mình chị, xin chị hãy tha cho tôi đi, hôm nào tôi mời chị ăn cơm, không được sao?" Mời các bạn đón đọc Chị, Yên Lặng Bị Ăn Đi của tác giả Phong Hoà Tẫn Khởi.
Sau khi Đường Kiều tắm xong, mặc dù không tình nguyện, nhưng vẫn lấy một chút gạo bỏ vào chén, đổ nước vào trong nồi, sau đó bật bếp gas lúc này, cô luôn suy nghĩ một chuyện, nhưng nghĩ thế nào cũng không ra đáp án, cô dùng mấy chục giây thời gian, nhanh chóng ở trên đỉnh Thiên Nhai phát một cái thiệp, thiệp viết như sau "Tỉnh dậy, người ngủ ở bên cạnh bạn không phải là chồng bạn, ngoại trừ sau khi có chút tức giận, nhưng vẫn tâm cam tình nguyện rời giường nấu cho hắn một nồi cháo nhỏ" Suy nghĩ một chút, Đường Kiều cảm thấy dùng câu này quá uất ức, vì vậy, suy nghĩ lại, ở phía sau thêm vào PS. PS hắn nói muốn ăn xong cái thiệp, Đường Kiều lại chui vào phòng bếp, cắt một đoạn ngắn hành tây, hai quả trứng muối, không có thịt nạc, sau đó cầm cái chén nhỏ đựng gạo, chờ nước sôi lên, đổ vào trong khi chuẩn bị xong, Đường Kiều trở lại trước máy vi tính, mở tấm thiệp một chút, chỉ mới mấy phút, phía dưới đã trả về trên trăm bình luận rồi, lần đầu tiên Đường Kiều cảm giác mình nổi tiếng."Theo đánh giá, bất kể là thân thể hay tâm lý, Lâu chủ đã bị trật đường ray, Lâu chủ cố gắng làm cho đường ray này thay đổi một chút nữa đi"Đây là bình luận đầu tiên trong thiệp của cô, sau đó phía sau là một loạt cùng ý cô thống kê, bình luận phía sau, có 99/108 người sự thực cho rằng cô nên nghiêm túc xác định lại đường rây của mình. Còn lại 1% người không nhìn ra lập trường, chỉ trả về hai chữ, đó chính là bỏ vậy, cô buồn rầu, vô cùng buồn rầu, ngửa đầu 45 độ cũng không đủ phát tiết hết nổi buồn rầu của yên lành, tại sao cô lại bị trật đường rây? Rõ ràng cô vẫn chờ đợi đoàn tàu, còn chưa xuất trạm đâu, tại sao lại bị trật đường rây? Cái này quả thật làm cho lá gan cô đứt từng vậy, Đường Kiều tay run run chuẩn bị phát tiếp một cái thiệp tương đối có chiều sâu."Nhà ta có hai tấm chăn, một cái là chăn bông, một cái khác, cũng là chăn bông"Chẳng qua, không có ai biết, lúc này tâm tình của Đường Kiều giống như bị táo hot girl cho cô bình luận "Trong nhà Lâu chủ có ba người, một người ở trên giường, hai người kia cũng ở trên giường"Ngay tức khắc, Đường Kiều rơi lệ. Không chỉ rơi lệ, cô còn muốn cởi truồng chạy cảm thấy, làm người phải khiêm tốn, không có chuyện gì làm, đi phát thiệp làm Đường Kiều đang rối rắm, trên bếp truyền đến tiếng ùng ục, Đường Kiều đành phải ném thiệp xuống, đi nấu cháo cho Chu đại thiếu gia. Từ trước bàn máy vi tính, chạy vội tới phòng bếp chỉ trong mấy giây, Đường Kiều cảm giác mình giống như từ một thế giới này, tiến vào một thế giới như nói mới vừa ngồi trước máy vi tính là một cô gái thanh xuân, thì lúc này, ở trước bếp, đang cầm muỗng lớn khuấy cháo, cô chính là một cô gái thanh xuân bị khổ khi Đường Kiều nấu xong cháo, đã hơn 10 giờ sáng, hoàn hảo là Chủ nhật, cũng chỉ có Chủ nhật, Đường Kiều mới thoải mái để mặc cho mình ngủ muộn như vậy, còn vào máy tính trộm món ăn. Cho tới khi Ngu Châu có cơ hội dùng, bình thường hơn 10 giờ tối, cô đều tắt máy, đây là lần duy nhất trễ như thế còn chưa có tắt máy, lại bị hắn bắt được. Thật là vô cùng oán Chú còn chưa dậy, Đường Kiều tắt bếp, múc cho mình một chén nhỏ. Thật ra cô không thích ăn cháo, nhưng mỗi lần Chu Chú ăn, cô sẽ cùng ăn một chút. Mọi người đều nói cháo tốt cho bao tử, nhưng Đường Kiều vẫn không thích, cô thích cơm tẻ, cái loại đó chắc bụng, làm cho cô có cảm giác an Kiều đang cầm cháo trở lại trước bàn máy vi tính, đã chẳng muốn xem thiệp nữa, phía dưới góc phải có con chim cánh cụt nhỏ đang nhấp Kiều mở ra, cũng là bạn học cũ khoe hình đám cưới. Hít sâu một hơi, hiển nhiên Đường Kiều vẫn chưa thích ứng loại kích thích này, mỗi lần đi group bạn học, mọi người không phải thảo luận bạn trai, ông chồng, hay thảo luận về con cái. Còn cô đến nay cũng không tìm được một người bạn trai làm cho cô có chút lúng túng không thôi. Cho nên, đã thật lâu cô không đi group bạn học, ngay cả QQ cũng đổi sang chế độ ẩn, nhưng vẫn không thể tránh được các bạn học hăng máu kích Kiều vốn tính nghía một cái rồi thôi, kết quả tin tức phát tới, "Đẹp chứ?"Vì vậy, cô không thể không cẩn thận xem từ đầu tới đuôi, sau đó từ trong đó chọn ra một tấm hình, cô cảm thấy cũng tạm được."Tấm này thật xinh đẹp"Xem ra cô ấy sẽ nói nhiều a, mình cũng không có khen ngợi cô ấy quá đáng như vậy."Tấm nào cũng rất đẹp có phải không?"Ách, cái muỗng nhỏ Đường Kiều cầm trên tay mất thăng bằng rơi vào trong chén, cháo văng lên đánh trúng mu bàn tay, Đường Kiều kêu lên một tiếng, đau đớn không để ý tới đau đớn trên tay, Đường Kiều lập tức chân chó, đổi lời nói, "Đúng vậy, đều rất xinh đẹp a, thật hâm mộ".Em gái cô, hình đám cưới rất giỏi sao, rõ ràng chụp không chút nào đẹp mắt, rõ ràng trang điểm giống như geisha Nhật Bản, rõ ràng giống như ngọn hải đăng, rõ ràng người đàn ông đó bụng bự mặc tây trang cũng không che dấu được. . . . . .Chỗ nào dễ nhìn? Chỗ nào dễ nhìn? Hả?Ai nói trong tình yêu, phụ nữ đều mù quáng, cô gái chụp hình đám cưới này mới là người mù, người điếc!"Hâm mộ thì mau tìm một người đi, cô nhìn lại mình đi ….... cô cũng 25 rồi, trên lớp chúng ta, phần đông bạn học cũng đã kết hôn, không có kết hôn cũng có bạn trai cố định chuẩn bị kết hôn, cô xem cô đi, đến bây giờ, ngay cả bạn trai cũng không có một người. . . . . ."Lại tới, lại khi vào lúc này, Đường Kiều hận không được đâm mù cặp mắt của mình, bẻ gảy hai tay của mình. Cô rất hưởng thụ cuộc sống độc thân có được hay không, cô rất ưa thích một mình tự do có được hay không? Chính cô cũng không vội, tại sao bọn họ không có việc gì mà gấp thay cô tư tưởng nữ đồng chí, quả nhiên là cô theo không Đường Kiều đang ngẩn người lườm hình đám cưới trong máy vi tính, đột nhiên trước mặt mọc ra một cái tay, đem chén cháo cô mới vừa để lạnh bưng đi, một lát sau, cái chén trống không đặt ở trước mặt qua heo ăn chưa?Chưa từng thấy qua?Hôm nào đến nhà của Chu Chú nhìn một chút, Chu Chú ăn cơm như thế nào sẽ biết."Nhìn cái gì chứ?"Chu Chú đem cái đầu tiến tới trước máy vi tính, dùng lời kịch điện ảnh nói khi mặt của hắn và mặt của Đường Kiều chỉ còn cách centimét, không ai nghĩ tới, ngay sau đó. . . . . . Cô rất muốn xé gương mặt này."Thứ bốn mươi lăm"Trước khi Đường Kiều ra tay xé mặt của hắn, Chu Chú thu hồi cái đầu, nhẹ nhàng phun một câu."Cái gì thứ bốn mươi lăm?"Nghi ngờ nhìn Chu Chú, Đường Kiều phát hiện, hắn cư nhiên quấn một cái khăn tắm đi ra. Thật sự là. . . . . . Quá không biết xấu hổ."Lớp các cô tổng cộng có 48 nữ sinh, bây giờ cô nhận được hình đám cưới của người thứ 45. Cũng có nghĩa là, cô phải tốn 45 cái phong bì đỏ"Chu Chú nói không sai, trong lớp cô tổng cộng có 48 người, tất cả 48 người đều là nữ sinh, bây giờ là cô phải tốn 45 cái phong bì đỏ, còn có hai bạn học ra nước ngoài, nhất thời không có liên lạc, không biết lấy chồng hay chưa. Nói cách khác, trước mắt, trong lớp bọn họ, trừ hai người sống ở nước ngoài chưa liên lạc được, Đường Kiều là người duy nhất chưa lấy chồng, không, phải nói là người duy nhất ngay cả một người bạn trai cũng không còn chưa phục hồi tinh thần từ chuyện "Trật đường rây", sau đó lại rơi vào trong chuyện khủng hoảng không có bạn vậy, sáng sớm, Đường Kiều từ trong khiếp sợ này, rơi vào trong một khiếp sợ khác, thật lâu vẫn chưa lấy lại bình tĩnh.
chị yên lặng bị ăn đi