Các triệu chứng dị ứng thuốc nặng cần lưu ý là sưng đỏ, nổi mề đay toàn thân, khó thở, vùng da nổi ban tổn thương nặng với những bóng nước như bị phỏng và lột ra. Tiếp đến là những tổn thương cấp tính ở các cơ quan nội tạng như gan và thận, thậm chí tử vong nếu bệnh nhân không được cứu chữa kịp thời. Đọc truyện tranh Ta Ở Dị Giới Nuôi Dưỡng Nam Thần: Thần Y Cửu Tiểu Thư Chapter 116 Full Tiếng Việt bản đẹp chất lượng cao, cập nhật nhanh nhất và sớm nhất mỗi ngày tại Truyện Mới. Cứ 1.000 ca sinh con trai mang gien di truyền liên quan đến hội chứng này thì mới có 1 người mang nhiễm sắc thể giới tính dị thường. Thông thường nam giới có cặp nhiễm sắc thể giới tính là XY, nhưng người mắc hội chứng này sẽ bị thừa ra 1 "X", mang bộ nhiễm sắc thể giới tính XXY. Bạn đang đọc Chương 2 của bộ truyện tranh Ta Ở Dị Giới Nuôi Dưỡng Nam Thần: Thần Y Cửu Tiểu Thư tiếng Việt. Nếu bạn gặp sự cố khi đọc truyện Ta Ở Dị Giới Nuôi Dưỡng Nam Thần: Thần Y Cửu Tiểu Thư tại TruyenVN, vui lòng bình luận bên dưới để chúng mình sửa lỗi nhé. Bộ truyện này kể về một một nhân vật chính tên là Sở Thiên là bác sĩ thú y, xuyên việt thời không đến Dị giới, tới 1 thế giới mà nơi đó ma thú ngự trị mọi thứ, là nguồn gốc của sức mạnh. Một bác sỹ thú ý sẽ lăn lộn ở Dị giới như thế nào? Mời các bạn đón xem! Chúc bạn có những giây phút vui vẻ khi đọc truyện Dị giới thú y! HszZ. "Ai ya~~~" Đại Hùng Miêu kéo dài tiếng kêu, lầm bầm "Sao mông ta lại cộm ghê thế nhỉ?"Phẹt~~~ Bạn đang xem truyện được sao chép tại chấm một tiếng nữa vang lên, Tiểu Hùng Miêu bên dưới mông ưm ưm được vài tiếng rồi im chắn là hắn cố ý! Sở Thiên cười thầm, Bì Bồng và Chiến Thần ở ngay trước mặt Phán Quyết Thần Thú, hắn không thể không nhìn thấy, nhưng hắn vẫn giả vờ như không nhìn thấy gì, nhất định là đang dạy bảo Khách Thu Sa rồi!Sở Thiên đang định lên tiếng thì Bì Bồng giữ tay lại, khẽ lắc đầu - không phải ta đã nói rồi sao? Phải dỗ Phán Quyết như với trẻ con, để hắn chơi cho đã mới dễ nói Thần tuy xúc động nhưng cũng không lên tiếng chào, hắn cũng biết tính cách của Phán Quyết. Tên béo này mà đã chơi thì dù là Thần Hoàng cũng ngăn Hùng Miêu lại uống một ngụm rượu, ngồi vặn vẹo mông mấy cái "Hề hề, dễ chịu quá!"Nói rồi Phán Quyết Thần Thú bỗng khựng lại, vươn cổ ra mở to mắt, vì hắn cảm thấy cục thịt dưới mông đã biến cây trúc lặng lẽ mọc lên trước mặt Phán Quyết Thần Thú, thân cây vừa cao vừa mập, lá xanh mơn mởn, chớp mắt nó đã trở nên "ngon lành" hơn mọi cái cây trong rừng trúc Quyết chép miệng quệt nước miếng, bò ra khỏi cái hố đi vòng quanh cái cây mấy vù!!Một cơn gió nhẹ thổi qua, tiếng cành lá đập vào nhau, Phán Quyết Thần Thú không thể nhịn nổi nữa, nhổ cả rể lên nhét cái cây vào lúc đó, cây trúc đột ngột biến hình, cái mông béo tròn của Tiểu Hùng Miêu xuất hiện ở trước mồm Phán Quyết và…"phẹt~~" "Cứu ta với, thối chết mất!!" Phán Quyết bịt mũi chạy, vừa chạy được vài bước thì "uỵch!" ngã lăn ra đất, bụng ngửa lên trời, bốn chân giật giật, mắt trợn ngược, miệng sùi bọt Tiểu Hùng Miêu biến trở về bản thể, lắc mông đắc ý, rồi lấy viên đá chụp ảnh ra chạy lại gần, vén cái váy cỏ của Phán Quyết Thần Thú lên, chĩa thẳng vào chỗ kín của hắn, "Tách! Tách! Tách!" chụp liên tiếp mười mấy kiểu!"Hố hố, Nam Hải Nhất Phiến Lục ta đâu có dễ bị bắt nạt như vậy?!"Sở Thiên và Bì Bồng giật mình kinh ngạc, Khách Thu Sa, một Hạ Vị Thần lại quật ngã được Phán Quyết Thần Thú, đến ảnh khỏa thân cũng chụp được!Phán Quyết Thần Thú lầm bầm mấy tiếng rồi bò dậy, vò đầu bứt tai, nhăn nhó "Thôi thế là hết, một đời anh minh của ta thế là hết!""Ha ha, Kiệt Khắc Tốn, ngươi cũng có ngày hôm nay, ha ha!" Bì Bồng cười ha ha tiến lại gần. Kiệt Khắc Tốn, đấy là tên của Phán Quyết Thần Thú."Con dơi thối kia, cút đi! Không thấy người ta đang đau lòng sao?" Phán Quyết Thần Thú quay mông ra chỗ khác."Thôi đi, ngươi còn sợ bị người khác chụp ảnh khỏa thân sao? Ha ha, Khảm Phổ, ngươi còn nhớ năm đó hắn vì muốn đổi một cây Lan Nguyệt Thảo của Nguyệt Thần mà cởi hết quần áo nhảy múa ở cửa Nguyệt Thần Điện không? Dọa cho những kẻ đang theo đuổi Nguyệt Thần sợ chạy mất dép. Ha ha!" Bì Bồng cười lớn, không để ý đến sắc mặt khó coi của Phán Quyết Thần óc Chiến Thần không được tốt, đã quên những chuyện nhỏ như thế này, nhưng cũng cười theo."Cái gì? Ngươi cởi hết quần áo nhảy múa?!" Tiểu Hùng Miêu nhảy đến trước mặt Kiệt Khắc Tốn, bốn mắt gấu nhìn nhau. Phán Quyết đầy ngưỡng mộ, còn Khách Thu Sa thì đầy kính phục! Tiểu Hùng Miêu cung tay "Tiểu đệ Khách Thu Sa, đại hiệu Nê Cổ Lạp Tư, tiểu hiệu Khải Kỳ, biệt danh Nam Hải Nhất Phiến Lục, dám hỏi đại danh của tiền bối?"Đại Hùng Miêu cũng cung tay, "Tại hạ Phán Quyết Thần Thú, đại hiệu Phỉ Nhĩ, tiểu hiệu Kiệt Khắc Tốn, biệt danh Phán Quyết Sơn Nhất Điểm Hồng! Tiểu huynh đệ tiền đồ thật sáng lạn! Nhìn góc độ và tốc độ chụp hình của huynh đệ, đời này ta đã mãn nguyện, có cơ hội sẽ giao lưu nhiều hơn!"Nói rồi Đại Hùng Miêu giơ hai tay ra. Tiểu Hùng Miêu cũng làm theo, bốn cái tay nắm chặt lấy nhau, "Sau này ai không phục thì chụp người đó!"Rồi hai con gấu bắt đầu trao đổi kinh nghiệm, bỏ quên những người khác ở một Thần không nhịn được, quát "Kiệt Khắc Tốn, Thần Hoàng bệ hạ đến!""Ai dà, ta thấy rồi. Ông già, sao lại trông trẻ thế kia?" Kiệt Khắc Tốn hỏi Sở Thiên nhưng mắt vẫn không rời Khách Thu Thần dùng những lời mà Sở Thiên đã chuẩn bị giải Quyết Thần Thú cuối cùng miễn cưỡng ngẩng đầu lên, "Biết rồi, cùng lắm thì sau này không gọi là ông già nữa, gọi ngươi là mặt trắng là được rồi! À, mặt trắng, tìm ta có chuyện gì? Không phải đã nói là ta thay ngươi trông coi tòa tháp này, sau này ngươi không làm phiền ta nữa sao?"Sở Thiên ngạc nhiên, Phán Quyết Thần Thú xuất ngôn không kiêng nể gì nhưng Chiến Thần Khảm Phổ vẫn cười tươi. Xem ra năm đó Kiệt Khắc Tốn cũng nói như thế này với Tư Đặc Ân thật sự, mọi người đã quen Thiên nheo mắt cười, "Kiệt Khắc Tốn…"Phán Quyết ngẩng phắt đầu dậy, chớp mắt lia lịa nhìn Sở Thiên, thấy hắn không phản ứng gì lại cúi đầu Khắc Tốn để Tiểu Hùng Miêu ngồi lên bụng, nghịch cái bụng nhỏ của hắn, bất mãn nói "Mặt trắng, ngươi thật sự đã mất trí nhớ rồi! Có chuyện gì nói nhanh lên, ta còn bận lắm!"Sở Thiên cười, "Bản Thần Hoàng nghe nói Chu Thần Hoàng Lăng Vệ ở chỗ ngươi, nên đến để lấy về...""Không được!" Kiệt Khắc Tốn lắc đầu, "Ngươi vứt ta ở đây hơn một vạn năm rồi, khó khăn lắm mới có vài người bạn đến chơi với ta, ngươi còn muốn đòi. Không được, tuyệt đối không được!"Chiến Thần vội nói "Kiệt Khắc Tốn, ngươi có biết là Khố Khoa Kỳ phản lại Thần Hoàng, cấu kết với Tử Thần rồi, giờ nanh vuốt của chúng đã xâm nhập vào nhân gian.""Hừm, ta biết ngay tên tiểu tử Khố Khoa Kỳ đấy không phải loại hay ho gì mà!" Đại Hùng Miêu đứng dậy, nhét Tiểu Hùng Miêu vào đai của cái váy cỏ, "Hừ, năm đó khi hắn cấu kết với Tử Thần là ta đã nhìn ra ngay mà!"Bì Bồng khựng lại, hắn chưa từng nghe chuyện của Tử Thần và Long Thần. Sở Thiên giật mình, vội vã lấy dáng vẻ của Thần Hoàng, cười "Kiệt Khắc Tốn, con của ta, con cũng biết đấy, ta đã quên…""Má ơi!!"Phán Quyết Thần Thú bỗng bịt tai lại, nằm phục xuống trước mặt Sở Thiên, cầu xin "Lão đại, làm ơn mà, đừng có dùng cái giọng này nói chuyện với ta có được không? Lão nhân gia ngươi mất trí nhớ sao không quên luôn cái bộ dạng Thần Côn này đi? Có gì cứ nói toạc móng heo ra, thế mới thoải mái chứ?!"Sở Thiên không cười nữa, nói "Ngươi bảo Khố Khoa Kỳ và Tử Thần làm sao?""Ài, thế có phải dễ nghe hơn không?!" Đại Hùng Miêu lôi Tiểu Hùng Miêu sắp ngạt chết trong thắt lưng ra, cho hắn hít chút không khí rồi lại nhét vào, cười hề hề "Ngươi quên rồi sao? Năm đó ta mượn ngươi Thần Hoàng Quan để nhìn linh hồn, hê hê, ta đội Thần Hoàng Quan đi nhìn trộm Tử Thần, không ngờ nhìn thấy cô ta và Khố Khoa Kỳ hẹn hò ở sau Nguyệt Thần Điện. Đúng rồi, còn có cả Long Thần!""Cái gì? Ba người? Lẽ nào chúng hẹn hò tay ba?!" Tiểu Hùng Miêu thò đầu ra hỏi."Ba cái đầu ngươi!" Kiệt Khắc Tốn ấn Tiểu Hùng Miêu vào trong, lắc đầu nói "Mặt trắng, năm đó ta đã nói với ngươi rồi, vậy mà ngươi bảo ta nhiều chuyện! Hừm!"Sở Thiên thầm ghi nhớ, Long Thần quả nhiên là có vấn Khắc Tốn tiếp tục "Ngươi muốn Hoàng Lăng Vệ cũng được thôi nhưng phải để lại một người ở đây với ta!""Ai?""Cứu ta với!!" Tiểu Hùng Miêu hét ầm lên, "Ông chủ còn phải đoán sao? Chắc chắn là ta rồi! Ông chủ, đừng mà, ta thề, ta sẽ không làm hư tiểu thiếu gia nữa đâu!""Hì hì, tiểu huynh đệ thật thông minh!" Phán Quyết Thần Thú Thiên chần chừ một lúc rồi cười "Ngươi hãy cho ta gặp Chu Thần Hoàng Lăng Vệ trước đã, rồi mới nói chuyện của Khách Thu Sa!" "Được, dơi thối, ngươi đưa hắn đi đi, ta đợi trong tháp. Đúng rồi, chỉ được mình lão đại vào thôi đấy, nếu không đừng trách ta trở mặt!" nói rồi, Đại Hùng Miêu nhấc Tiểu Hùng Miêu đi, không quan tâm đến người khác nữa, nhìn Tiểu Hùng Miêu chằm chằm "Tiểu huynh đệ, nếu ta không nhầm thì lúc nãy biến thành cây trúc, ngươi dùng Tự Nhiên Lĩnh Vực của Đại Địa Phụ Thần phải không? Có biến được cái to hơn không?"Sau khi cảm ơn, Bì Bồng ra hiệu cho mọi người ở lại, dẫn Sở Thiên đến Tiếp Nguyệt đường đi, Bì Bồng dặn "Năng lực của phân thân Kiệt Khắc Tốn là mạnh nhất trong Thần tộc, hắn không có cái gọi là bản thể, toàn bộ cùng sử dụng thần trí và sức mạnh. Hắn lúc nãy cũng là một phân thân, trong Tiếp Nguyệt Tháp còn một tên."Sở Thiên gật đầu, quả thật Phán Quyết Thần Thú sống vui hơn Đại Địa Phụ Thần nhiều, thậm chí hắn còn có thể phân thân để ra ngoài ăn trúc uống Bồng nói "Đừng có nghĩ tới việc đưa phân thân của hắn đi, phân thân của hắn không thể rời đi quá xa, càng không thể đi xuyên qua tam giới đến nhân gian."Cửa của Tiếp Nguyệt Tháp đã mở, Bì Bồng ra hiệu cho Sở Thiên tự đi vào còn mình thì ở lại bên Thiên vừa vào trong thì Thần Lực hoàn toàn bị ngăn chặn. Đừng nói đến bay lượn, ngay việc cầm dao cũng khó con gấu trúc giống hệt ngoài kia đang ngồi sau cửa, thấy Sở Thiên vào thì đóng sầm cửa lại rồi nhấc Sở Thiên đặt lên vai, nói nhỏ "Lão đại, giờ không có người ngoài rồi, hãy nói thật xem, ngươi thật sự mất trí nhớ hay là Thần Hoàng giả mạo?"Sở Thiên nheo mắt cười, "Ta mất trí nhớ thật, không tin thì ngươi cứ nhìn mặt và khí độ của ta, sao có thể là giả mạo được chứ?""Thật hả?" Phán Quyết Thần Thú cười hề hề, rồi bỗng giữ chặt Sở Thiên "Thế ngươi có còn nhớ chuyện năm đó chúng ta cùng tắm không?""Cái này ta quên rồi!" Sở Thiên ngày càng ngạc nhiên, quan hệ giữa Phán Quyết và Tư Đặc Ân dường như vượt qua những gì Bì Bồng Quyết xoa xoa chỗ mông của Sở Thiên "Lão đại, ta biết một số chuyện bọn Bì Bồng không biết, có cần ta nhắc nhở ngươi không?""Huynh đệ, ta không có hứng thú với đàn ông, ngươi đừng sờ mông ta nữa có được không?" Sở Thiên bất lực nói."Vậy ta nhắc ngươi một câu, lão đại…" Phán Quyết Thần Thú nháy mắt như lúc ở bên ngoài kia, "Đuôi của ngươi đâu???" Don't give it awayYou know it's mine, tell me who gon' make you feel this waySo many times I fucked up with you, but I'm done with the gamesAin't like I wanted you to leave, but girl, I need you to stayDon't give it away, no, noOrder what you want and put it all on meKnow we go together like a harmonyEvery time we pop out, we gon' make a sceneLove that you ain't fuckin' with no goofyWe gon' fuck around and make a movieLet me get it wetter than jacuzziShawty, you know you could have it your wayYou be actin' different after foreplayMmGirl, ain't no competition with you, I don't even gotta chooseAnd I don't plan on stoppin', I be rockin' with you win or loseSo, baby, if it ain't you, I don't know who's whoShawty, I need youShawty, I need youDon't give it away oohYou know it's mine, tell me who gon' make you feel this way ooh, ohSo many times I fucked up with you, but I'm done with the games gamesAin't like I wanted you to leave, but girl, I need you to stay oh-ohDon't give it away give it away, no, noKeep that shit a hunnid or nothin' at allWhen you're fucked up, tell me, who do you call?Put you on my team, even gave your ass the ballTell me you want change like leaves in the fall like leaves in the fallUsed to look up at the city while I blow your back out outLove when I'm aggressive, I might pull a track out track outPut it in reversed, yeah, had to back outEvery time we fuck, girl, I made you tap out, yeahIt ain't no competition with you, I don't even gotta choose, no, babyAnd I don't plan on stoppin', I be rockin' with you win or lose win or loseSo, baby, if it ain't you, I don't know who's who I don't know who's whoShawty, I need you, yeahShawty, I need you, yeahDon't give it away ooh, ohYou know it's mine, tell me who gon' make you feel this way waySo many times I fucked up with you, but I'm done with the games oh, gamesAin't like I wanted you to leave, but girl, I need you to stay ohDon't give it away give it awayDon't give it away no, noYou know it's mine, tell me who gon' make you feel this way ooh, who gonna?So many times I fucked up with you, but I'm done with the games oh, gamesAin't like I wanted you to leave, but girl, I need you to stay ohDon't give it away oh-oh, give it awayNo, noGive it awayStay, need you to stay, yeah, yeah, yeahStaySo many times I fucked up with you, but I'm done with the gamesAin't like I wanted you to leave, but girl, I need you to stayDon't give it away Lắng nghe cái bụng đang sôi rồn rột, lại nhìn từng làn sương trùng trùng điệp điệp che ngút tầm mắt, Sở Thiên không nén được thở dài. "Ài! Chỉ hận mình không đến đây." Đến địa phương quái quỷ này đã hơn tháng, nhìn vầng trăng đỏ chạch trên đầu, Sở Thiên tiếp tục khẳng định chuyện này thêm lần nữa, "Mình đã đến một thế giới khác rồi!" Nhớ lại, gã chợt bị mê đi trong cơn cuồng phong đầy sấm sét, hai mắt nhắm chặt, đầu óc vù vù. Mở mắt ra, gã đã thấy mình rơi vào vùng sơn mạch chập chùng. Thực vật mọc đây đó tô điểm cho quần sơn, cổ thụ thì cao vút trời, lùm cây bụi thì đủ loại hình dạng, ít nhiều cũng giống như ở địa cầu. Cái khác biệt duy nhất là mặt trăng màu đỏ trên không trung. Nghĩ đi nghĩ lại mấy ngày, Sở Thiên hoài nghi mình đã trở về thời nguyên thủy. Cái chỗ quỷ quái này, trong thời gian lâu như vậy mà một tiếng động đậy nhỏ của động vật cũng không nghe thấy, hại cho gã chỉ ăn toàn thực vật qua ngày, lưỡi đã mau chóng thò lò ra như chim! Y phục mặt trên người sau nhiều ngày lang thang đây đó đã không còn che được thân thể nữa. Đi được một lúc, Sở Thiên tìm được một cây đầy trái. Gã lao vào vặt lấy vặt để, lát sau cây đã trụi lũi toàn cành, vì hầu hết trái và lá đã chuyển thành chất dinh dưỡng trong bụng và vật che thân của gã. Trong một tháng nay, Sở Thiên cuối cùng đã chấp nhận sự thật là mình đã bị đưa ngược thời gian trở về quá khứ, và cũng bắt đầu nổi đóa chửi bới chư thiên thần phật nhặng xị cả lên! Ông trời đáng chết! Tất cả những nhân vật mà hắn đọc trong tiểu thuyết huyền ảo sau khi chuyển thế nếu không mang một thân vũ công tuyệt thế thì cũng có kỹ năng kỳ dị, sau đó có được vô số tiền vàng cùng mỹ nữ hầu cận sát bên người. Còn bản thân hắn thì sao? Hầu như chỉ là một sinh viên chưa tốt nghiệp ở trường Đại học Nông Lâm không hơn không kém. Hơn nữa, hắn lại học ở cái chuyên ngành mà nếu gọi cho dễ nghe một chút, thì là "y học động vật", còn nói bình dân một chút, thì chính là.... Thú Y! Dường như lời rủa xả của Sở Thiên có chút tác dụng. Sau khi tìm kiếm thức ăn, hôm nay, gã cuối cùng cũng đã tìm thấy được thịt. Xét tình hình trước mắt, Sở Thiên thầm khen trời đất linh thiên, trong cảnh đất trời tiếp giác này mà lại có một con thỏ trắng như tuyết..... à không, một con... chó nhỏ cỡ bằng bàn tay đang nằm đó rên grừ grừ. Chân sau nhỏ bé của nó có vẻ không bình thường, có lẽ là bị gãy. Từng đợt gió núi quét qua, thảo mộc khắp nơi rung rinh phát ra tiếng động rì rào, bụng Sở Thiên do đó cũng kêu theo. Đối với một người hơn một tháng ăn toàn rau dại trái rừng, thì cái thứ "Hương nhục" miễn phí này ắt sẽ có mùi vị vô cùng đặc biệt, không chừng ngon hơn những món cao lương mỹ vị tại những nhà hàng sang trọng mà người ta hay dùng. Sở Thiên tặc lưỡi, dường như là ngửi thấy mùi cầy tơ nướng, nước bọt tứa ra ừng ực, thầm tạ ơn trời đất, cầm lấy một cây gậy gỗ chuẩn bị làm món chó thui. Tuy món thịt này chắc chỉ được một hai miếng, nhưng dù sao nó cũng là thịt. Chú chó nhóc chắc biết mình chuẩn bị đối diện số mệnh, toàn thân run lập cập giương đôi mắt to tròn lung linh và rất tội nghiệp nhìn Sở Thiên. "Hồ hồ! Nhìn cái quái gì mà nhìn?" Do dự một lúc, Sở Thiên cuối cùng đánh thở dài một cái, cắn răng ném khúc gỗ xuống đất, lùi về sau ngồi phịch xuống đất. Được đào tạo thành một bác sĩ thú y, trong lúc thực nghiệm Sở Thiên đã ngược đãi không ít tiểu động vật, lại còn "tàn nhẫn" tiến hành phẩu thuật không ít chó mèo. Nhưng hôm nay không giống như thế! Chú chó nhóc này có ánh mắt đầy bi thương, gương mặt lại nhăn nheo biểu lộ đầy tình cảm. Phải rồi, đó chính là biểu tình của nhân loại. Điều này khiến Sở Thiên hoảng hốt nhận ra rằng, cái mà mình định "măm măm" ấy không phải là một chú chó thường… "Coi như là ngươi gặp may! Gặp phải người tốt như ta thế này." Sở Thiên vỗ nhè nhẹ lên đầu chú chàng. Không ngờ bản thân mình sắp bị đặt cho cái danh là "gã đồ tể" chuyên chích chó thiến mèo, lại có ngày phát lòng từ bi tâm phật như vậy. Lúc trước, khi học môn Giải Phẩu Động Vật, Sở Thiên đã khiến cho toàn lớp kinh hãi và ói mửa tùm lum, bởi vì gã đem con vật thí nghiệm phanh thây thành từng miếng nhanh thoăn thoắt dưới sự tán dương của giáo sư.... "Gu gu gu..." Chú chó nhóc dụi đầu cọ má liếm láp vào tay Sở Thiên loạn cả lên, lộ ra một chiếc lưỡi xinh xinh màu hồng phấn rất xinh. "Ha Ha! Có ý tứ!" Sở Thiên nhìn ngắm chân sau của chú nhóc, bảo "Hôm nay vận khí của ngươi không tệ, gặp được một gã thú y giỏi nghề như ta!" Lúi húi thu lượm các nhánh cây xếp thành một bó, gã lầm bầm "Cứu người thì cứu cho trót, giờ ta giúp tiếp lại cái xương chó gãy của ngươi, hơi đau đấy nhé, ngươi cần phải ráng chịu không được loạn động đâu!" Nói xong, Sở Thiên như tự cười chính mình, cần chi phải nói mấy điều vô nghĩa đó với một con chó chứ? "Gư gư!" A! Chú nhóc này còn gật gật cái đầu nhỏ xíu của nó nữa chứ, Sở Thiên ta chắc là đang mơ! "Ê, bộ ngươi nghe ta nói được hả?" Đôi mắt long lanh đó nhanh chóng chớp lấy hai ba cái... "grư grư..." Ối cha! Sao chó ở dị giới có trí khôn đặc biệt siêu phàm thế kia!? Không nói lời thừa nữa, Sở Thiên nhanh chóng kéo khớp nối các đầu xương bị gãy của chú chó cho ngay ngắn rồi dùng nẹp bó chặt lại. Toàn bộ quá trình thực hiện chỉ mất khoảng ba phút. Ngắm kiệt tác của mình, Sở Thiên không khỏi đắc ý. Bốn năm học đại học quả không uổng công, tuy chưa cưa đổ được nữ bằng hữu nào, nhưng sự thông thạo về kỹ thuật thú y của gã đã khiến cho quý thầy cô trong trường hảnh diện. Nhớ đến thân phận thú y của mình, rồi nghĩ đến các nhân vật chính trong các được đọc, lại nghĩ tiếp đến bản thân mình... Sở Thiên không khỏi thở dài thườn thượt, tiền tài mỹ nữ bây giờ thậm chí còn xa vời hơn lúc trước nhiều. Trở thành nhân vật xuất chúng thì không dám mơ rồi, chỉ không biết người ở thế giới này có nuôi thú cưng hoa kiểng hay không? Nếu có thể mở một "Thú y viện" thì hay quá, ít nhất cũng có cái để ăn. Chú chó nhóc sau khi được chăm sóc đã nằm ườn thoải mái xuống đất kêu ư ử, cái đuôi nhỏ bé không ngừng ngoe nguẩy. Ngắm nhìn chú cún con khả ái ấy, gã nheo nheo hai mắt. Một nụ cười nham nhở chợt nở trên môi Sở Thiên "Tiểu oan gia, ngươi không có người nhà nào khác à?" Lắc đầu... Sở Thiên thấy thế vô cùng thích thú, cười lên trông có vẻ đẹp trai hơn một chút. "Vậy thì sau này theo ta nhé?" Do dự một lúc, rồi gật gật đầu... "Từ hôm nay chúng ta sẽ đồng mệnh tương liên rồi!" Sở Thiên buồn buồn nói. Nhưng gã lại nhận được..... một cái gật đầu mừng rỡ... "Đặt cho ngươi tên gì bây giờ nhỉ?.... à, vậy kêu là.... Tiểu Bạch đi...." Một trận lắc đầu quầy quậy như cuồng phong. "Ha ha!" Không quan tâm đến ý kiến phản đối, Sở Thiên chống nạnh cười vang, tự mừng cho mình vừa lừa được một chú chó "vị thành niên" thành công. Gắn kết sinh mệnh với nhau không có gì sai, chỉ là, cái mạnh nhỏ của Sở Thiên trong dãy núi cao vút chập chùng ở dị giới thế này, ai biết sẽ xảy ra chuyện gì? Có được Tiểu Bạch theo cùng, vừa có thể giải quyết cảnh ngộ cô thân độc quả của mình, vừa có thể cho nó đi đoạn hậu khi gặp ma thú! Hơn nữa, nếu gặp cường đạo có thể dùng nó làm mãi lộ! Và quan trọng nhất là, khi sắp đói chết rồi, thì nó có thể là miếng ăn cuối cùng! Tiểu Bạch không hề biết gì về tương lai bi thảm của mình, hồn nhiên lấy chân vuốt vuốt trán, không ngừng lúc lắc cái đầu qua qua lại lại, thậm chí còn "ư ư" làm như rất phiền não về cái tên mới của mình. "Tiểu huynh đệ!" Đột nhiên, một giọng trầm thấp vang lên khiến Sở Thiên đang lửng lơ tơ tưởng chợt quay về với hiện thực, vừa đem đến cho gã niềm hưng phấn vô tận. Ba chữ "Tiểu huynh đệ" này khiến Sở Thiên vui mừng vô hạn. Đó là vì, thứ nhất, cuối cùng cũng gặp được con người, không còn quanh quẩn ở quần sơn này lây lất qua ngày nữa. Thứ hai, người ở nơi này nói Hán ngữ. Thứ ba, từ cách xưng hô đầy lễ mạo kia, có thể thấy người vừa đến không có ác ý gì! Muốn rõ ba điểm trên, Sở Thiên nhanh chóng chỉnh sửa lại ý tưởng, chuận bị nghên tiếp lần giao tiếp đầu tiên ở dị giới. "Ô, xin chào! Thỉnh vấn huynh là...?" Vừa trả lời, Sở Thiên vừa đánh giá tráng hán trước mặt. Toàn thân của y bận một bộ Kỵ sĩ Khải giáp rất đẹp theo phong cách của thời trung cổ ở châu Âu, sau lưng có treo một cổ kiếm dài cỡ hai mét, tóc ngắn đen tuyền. Sắc diện của y rất uy nghi tuy có chút tiều tụy. "Tại hạ chính là Tạp Nạp Tư của Khải Tát đế quốc, xin hỏi quý tính của tiểu huynh đệ? Sao lại xuất hiện ở Lạc nhật sơn mạch này?" Dứt lời, y hưng phấn thưởng thức bộ "Bì thảo" của Sở đại thiếu gia. Nguyên địa phương này gọi là Lạc Nhật sơn mạch. Sở Thiên mang trên người bộ đồ hoa cỏ nên cũng có chút bối rối. Gã cuối cùng cũng biết được cái chỗ đã khiến mình chịu khổ bấy lâu nay có tên là gì. "Nguyên là Tạp Nạp Tư tiên sinh a." Sở Thiên gật đầu cười mĩm, lộ xuất vẻ mặt tươi cười. "Ngươi không hề nghe danh ta à?" Thấy bộ dạng bình tĩnh của Sở Thiên như vậy, Tạp Nạp Tư có chút ngạc nhiên. Y lập tức cười cười nói "Hơi mạo muội rồi, trên đại lục này đâu phải ai ai cũng đều biết ta đâu." Không biết cái gã trước mặt mình nổi danh như thế nào mà có thể tùy tiện chọn bất cứ người nào đều biết gã hay sao?! Vậy thì phải cẩn thận mới được. Đầu óc của Sở Thiên thầm tính toán nhanh như chớp, miệng cũng nói không dứt "Ta tên Sở Thiên, nguyên ngụ tại một tiểu sơn thôn rất xa ở đây. Lần đầu đến nơi này, người trong thôn của ta bị cường đạo giết hết, chỉ một mình ta thoát được, kết quả là chạy đến chỗ này thì lạc đường..." Hiện tại, Sở Thiên cảm thấy bội phục kỹ năng diễn xuất của mình, đến nổi ngay cả Tạp Nạp Tư rất nổi danh đang đứng trước mặt cũng vì mình mà thở dài không ngừng, nên không khỏi cười thầm! "Thôn ta ở rất xa, không được nhiều người biết đến. Nghe huynh vừa nói, nhất định là rất có danh khí?" "Nguyên huynh đệ sinh trưởng ở Thiên tích thôn tử hả, hèn gì chưa hề nghe đến ta." Tạp Nạp Tư khe khẽ mỉm cười, không hề nóng giận đối với nghi vấn của Sở Thiên. "Xin cho phép ta tự giới thiệu Tạp Nạp Tư, quân đoàn trưởng của Hỏa Long quân đoàn thuộc Khải Tát đế quốc, long kỵ sĩ, Tạp Nạp Tư hầu tước." Long Kỵ sĩ!? Sở Thiên xoay mắt hai lần, giống như vừa câu được một con cá to vậy! Dị Giới Thú Y Giới Thiệu Truyện - Rồng hả? Tính là cái gì! Bỉ Mông cự thú? Nằm úp sấp sang một bên đi! Tất cả ma thú đều phải thành thật với ta !! chọc giận lão tử thì các ngươi tìm khổ rồi! Quốc vương? chưa từng nghe qua! Đế quốc cự phú? Tài bảo đệ nhất! Đại lục đệ nhất cao thủ? Rác rưởi! Mỹ nữ không có tiền, ma sủng của các ngươi cứ chờ bệnh chết đi!... Nhưng mà... ngoại trừ mỹ nữ! - Ta sao? Ta là bác sỹ thú y ta sợ ai? Một bác sỹ thú y, ở một nơi lấy ma thú tạo nên vũ lực trên đại lục, sẽ phát sinh sự tình gì? Bộ truyện này kể về một một nhân vật chính tên là Sở Thiên là bác sĩ thú y, xuyên việt thời không đến Dị giới, tới 1 thế giới mà nơi đó ma thú ngự trị mọi thứ, là nguồn gốc của sức mạnh. Một bác sỹ thú ý sẽ lăn lộn ở Dị giới như thế nào? Mời các bạn đón xem!Tác giá Du Tạc Bao Tử Cùng đọc truyện Dị Giới Thú Y của tác giả Du Tạc Bao Tử tại Trùm Truyện. Mong bạn có một trải nghiệm tốt tại Thiệu Truyện - Rồng hả? Tính là cái gì! Bỉ Mông cự thú? Nằm úp sấp sang một bên đi! Tất cả ma thú đều phải thành thật với ta !! chọc giận lão tử thì các ngươi tìm khổ rồi! Quốc vương? chưa từng nghe qua! Đế quốc cự phú? Tài bảo đệ nhất! Đại lục đệ nhất cao thủ? Rác rưởi! Mỹ nữ không có tiền, ma sủng của các ngươi cứ chờ bệnh chết đi!... Nhưng mà... ngoại trừ mỹ nữ! - Ta sao? Ta là bác sỹ thú y ta sợ ai? Một bác sỹ thú y, ở một nơi lấy ma thú tạo nên vũ lực trên đại lục, sẽ phát sinh sự tình gì? Bộ truyện này kể về một một nhân vật chính tên là Sở Thiên là bác sĩ thú y, xuyên việt thời không đến Dị giới, tới 1 thế giới mà nơi đó ma thú ngự trị mọi thứ, là nguồn gốc của sức mạnh. Một bác sỹ thú ý sẽ lăn lộn ở Dị giới như thế nào? Mời các bạn đón xem!

dị giới thú y